Chiều - ta và bóng – Thơ Hoài Bảo
28.08.2017
Những bước chân vội vã
Em ra khỏi khu vườn
Nơi em đã trồng những cây yêu thương.
Cánh cổng khóa trái
Tình yêu khóa trái
Em vuột khỏi tôi
Rơi về hun hút gió.

Chiếc điện thoại buồn
Không còn đổ những hồi chuông nóng bỏng
Những mẫu tự rời rạc
Không thể ghép được tên tâm trạng.
Em luôn ở ngoài vòng phủ sóng
Nghiêng bên nào cũng gặp bóng hình em.
Chiều. Lại thêm một chiều chờ đợi
Không tin em chiếc bóng lẻ loi thêm
Anh bỗng sợ tiếng gà xao xác tối
Sợ cả đêm trăng trắng xóa bầu trời.
Em đi rồi chiều nay nghe tin bão
Giữa đêm trăng một cơn bão xói lòng.
H.B
Có thể bạn quan tâm
Màu sắc trong văn chương - Huỳnh Văn HoaChiều Hồng Lĩnh - Thơ Ngân VịnhMiền Yên Lãng cũ – Thơ Ngân VịnhChín nụ cười - Truyện ngắn của Nguyễn Binh MộtThu xa xứ - Thơ Bùi Công MinhNhà văn Vũ Hạnh (1926 – 2021)Tản mạn về những buổi học cuối cùng - Bùi Văn TiếngKhi Tổ quốc ở nơi đầu sóng! - Huỳnh Viết TưTín ngưỡng thờ cúng cô hồn của cư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàMẹ ru tôi lớn thành người – Thơ Trần Anh Thuận