Về Tam Hải – Thơ Nguyễn Văn Tám
21.08.2015
Bốn bề là trời
Bốn bề là nước
Tam Hải chòng chành neo tạm để ra khơi
Gió hát không rõ lời
Bạt ngàn phi lao
Sóng trườn đá tím
Biển thở nồng và ấm
Trời đất giao nhau đối thoại những gì

Đêm Tam Hải chao chao
Trăng từ biển nhô lên chậm chậm
Dừa khỏa tay bơi nhẹ trong lời ru của sóng
Trẻ con đã ngủ lâu rồi
Còn lại gió
Gió ghé sát thềm nhà thì thầm to nhỏ
Vẫn điệp khúc muôn đời: biển xanh
Trời thả xuống chùm san hô
Như bàn tay xòe ra phía biển
Bàng bạc Tam Giang, bồng bềnh Tam Hải
Hoàng hôn loạng choạng chảy thành dòng
Bóng thuyền ai nhòe nhoẹt bên kia sông
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Lễ mừng lúa mới của người Katu - Đỗ Thanh TânHương cỏ làng xa – Thơ Trương Văn NgọcDâng hiến dã quỳMột mình ô cửa phố-Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Văn chương Pháp với người Đà Nẵng – Bùi Văn TiếngLời liệt sĩ khuyết danh - Thơ Quốc Long“Đà Nẵng chống liên quân Pháp - Tây Ban Nha (1858-1860): Quá khứ và hiện tại”(*) - Bùi Văn Tiếng Khói hoàng hôn - Truyện ngắn Tống Phú SaHoa mít vườn xưa - Truyện Trầm HươngHồn xuân - Tăng Tấn Tài