Chênh vênh - Thơ TÓC NGUYỆT
27.09.2012
Em bỏ quên đồi cát
vết rong rêu phiêu bồng
em bỏ quên dòng sông
ngậm ngùi nghe gió hát

Em giấu trong hạt cát
chút mặn biển mênh mông
thương vào long đong
dã tràng khô mắt cát
Em giấu vào trùng dương
tình đan từng lớp sóng
đứng bên đời chiếc bóng
ngột ngạt ngày triều lên
Em giấu cả mùa thu
chim ho khan trong lá
ve khản lời mùa hạ
em trốn vào câu ru
Gió thổi về xa khuất
xao xác trái tim buồn
ngầm ẩn sâu xa nhất
vô tình nhen chênh vênh.
T.N
Tạp chí Non Nước số 176
Có thể bạn quan tâm
Mười bông sen trắng…Thơ Lê Huy HạnhKhi người khác - Thanh QuếChiếc lông ngỗng trời – Truyện Trần Đức TiếnCổ tích - Thơ Đinh Thị Như ThúyBiển thanh xuân - Trương Điện Thắng Hà Nội đêm - Thơ Đinh Thị Như ThúyMùa hoa cỏ lau - Truyện ngắn Phùng Kim HươngThổn thức mùa xuân – Thơ Bùi Mỹ HồngÝ nghĩa của những mô-típ trang trí trên đình, miếu ở Đà Nẵng - Đinh Thị Trang Bầu trời nón lá – Thơ Lê Anh Dũng