Chênh vênh - Thơ TÓC NGUYỆT
27.09.2012
Em bỏ quên đồi cát
vết rong rêu phiêu bồng
em bỏ quên dòng sông
ngậm ngùi nghe gió hát

Em giấu trong hạt cát
chút mặn biển mênh mông
thương vào long đong
dã tràng khô mắt cát
Em giấu vào trùng dương
tình đan từng lớp sóng
đứng bên đời chiếc bóng
ngột ngạt ngày triều lên
Em giấu cả mùa thu
chim ho khan trong lá
ve khản lời mùa hạ
em trốn vào câu ru
Gió thổi về xa khuất
xao xác trái tim buồn
ngầm ẩn sâu xa nhất
vô tình nhen chênh vênh.
T.N
Tạp chí Non Nước số 176
Có thể bạn quan tâm
Chân sóng - Đỗ Hàn Phía không em không tôi – Thơ Mai Hữu PhướcChỉ một giờ bay là anh đến được – Thơ Bùi Công MinhBài ca xanh - Thơ Phan Tuy AnBan mai Thành Cổ - Thơ Thư YênXuân muộn - Truyện ngắn của Bùi Thị SơnKhói trắng - Lê QuânChín nụ cười - Truyện ngắn của Nguyễn Binh MộtHà Nội - buổi chiều yên – Thơ Bùi Công MinhTính cách người Quảng trong ca dao xứ Quảng - Nguyễn Thanh Tuấn