Bức tranh
02.07.2025

đường về
phố cổ rất xưa
người đông mà vẫn dư thừa mình ra
sông buồn
lấm tấm mưa sa
ướt đôi guốc mộc thấm tà áo bay
đâu là tôi giữa phố này
gió hiu hiu lạnh bờ vai ngõ mờ
ai ngồi một bóng
chơ vơ
cơn mưa đổ xuống
bài thơ nắng chiều
bức tranh phố cổ màu rêu
ai vừa vẽ tiếng chim kêu cháy trời
tôi vừa kịp nhận ra tôi
một mình ngồi giữa mồ côi nhân tình.
24.4.2025
N.N.H
Bài viết khác cùng số
Những mặt trăng nhỏ của tôiHuyền thoại một trận đánh và câu chuyện hòa bình hôm nayKhuất bóng hoàng hônHương bưởi Trường SơnThành phố những tầng xanh“Hoa anh đào” trên sóngVăn hóa xứ Quảng về chung một nhàNhững trang văn sống mãiVọng trăngHiếm hoi sươngBức tranhHồn quêChùm thơ ngắnỞ một nơi rất nhiều mây trắngLời không gửiCận kềMột lối vềVũ trụ emHaiku Hội AnLoa kèn đỏXa thật xaBức tượng đáNghiêngBên triền núi Sơn TràĐêm sông TràHoàng Minh Nhân - Người giữ lửa văn chươngHoàng Minh Nhân - Những trang đời để lạiTruyện ngắn Vũ Ngọc Giao - Những âm bản cuộc đờiGiải pháp bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa dân gian trong đời sống đô thị ở thành phố Đà Nẵng sau-hợp-nhất với tỉnh Quảng NamQuản lý, bảo tồn và phát huy giá trị lễ hội trong đời sống của người dân Đà NẵngNhững trang văn về chiến tranh còn mãi với thời gianMùa hoa sông HànKhởi sắc du lịch sinh thái Hòa BắcTinh hoa văn hóa (Khai mạc pháo hoa quốc tế Đà NẵngĐà Nẵng giai điệu yêu thươngDáng núi ơn Cha, Nghĩa tình sông Mẹ