Uống rượu một mình - Thơ Mai Hữu Phước
28.01.2016
Ta thử một mình ngồi uống rượu
Ví như em đã quá xa rồi!
Tự nhiên phường phố thành hiu quạnh
Hồn buồn như tảng đá mồ côi.
Tim ta đập mạnh trong lồng ngực
Nhưng mềm như cỏ dưới sương khuya
Không em chợt thấy mình vô nghĩa
Và cứ như chân đã đứt lìa!

Ta biết tìm ai trong nẻo nhớ
Buồn vui còn biết tặng ai đây
Cành hoa trong lọ chừng khô héo
Ngày rộng trào dâng nỗi đoạ đày.
Ta rót em vào trong đáy cốc
Nghe lòng rưng rức những mùa phai
Chưa nhấp môi cay đời đã đắng
Thì xin thử cạn tiếp chung này.
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Đợi tàu ngược - Truyện ngắn Ý NhiPhát triển đội ngũ văn nghệ sĩ trẻ - vấn đề tiếp nối thế hệ - Bùi Văn TiếngKhông đề - Thơ Bùi Công MinhThơ dâng mẹ – Thơ Nguyễn Hoàng SaCầu vồng hai săc - Nguyễn Thị Anh ĐàoVăn hóa-văn nghệ dân gian trong đời sống đô thị đương đại – Bùi Văn TiếngBiển một màu - Nguyễn Như BáMùa yêu – Thơ Nguyễn LongBên mộ mẹ - Thơ Nguyễn Hoàng SaTóc một sợi bạc – Tiểu Quyên