Một dòng thác khôn – Thơ Ngân Vịnh
29.09.2012
Tôi chạy tới dòng Mê Kông tràn bờ
đá lởm chởm răng cưa
thác Khôn ngang mặt
nước bắn tóe tung trắng bạc
mặt trời trưa ùng ục sôi

triệu năm nơi đây thử thách con người
ước mơ vượt lên cái chết
hun hút những xoáy nước cuộn tròn dốc ngược
một cánh chim
đâu đó một mái nhà
phút lặng yên tôi nhìn dòng sông xa
cảm giác con thuyền mỏng manh như chiếc lá
trước cả trăm thác đổ
không để cho người yếu bóng vía
vượt qua.
12-4-2010
Có thể bạn quan tâm
Câu chuyện tình cờ và người lính không có võng - Nguyễn VĩnhẨm thực của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao, tục ngữ - Ngọc GiaoHình tượng chó trong văn hóa Việt - Nguyễn Ngọc Giao Ảo ảnh – Thơ Nguyễn Văn TámCà phê nhạc sống - Đinh Lê VũChuyện ghi ở Trường Sa - Văn Công HùngNhớ mùa Giáng sinh xưa - Thơ Mai Hữu PhướcNước mắt màu xanh thẫm - Nguyễn Văn ThiệnTiếng sóng rất gần - Truyện ngắn của Phan Cung ViệtGiữa những bờ yêu dấu – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào