Thở - Thơ Trần Tuấn
04.03.2016
con đường nặng dần
lên từng bước chân tôi gánh
trong bóng đêm băng rã
sửa soạn cho một kết thúc hồ nghi
hơi thở tôi
lay động chuỗi tràng hạt mù u xâu vòng trái đất

chép vào mỗi phiến lá bản chúc thư hơi nước
xuyên qua cơn bão từ cuối cùng địa cầu
đang dậy lên từ đôi mắt
lặng im của đứa bé
nơi thị trấn Rằng Thì Là Mà
một lỗ đen đang hút lấy toàn bộ hơi thở tôi
tôi đã chuyển sang thở bằng ý nghĩ
T.T
Có thể bạn quan tâm
Rong rêu phận người – Thơ Nguyễn An BìnhVắng em – Thơ Quốc LongTu My nam tử - Truyện ngắn Đỗ Nhựt ThưCó một tượng đài Bác Hồ trong thơ - Nguyễn Ngọc PhúCác cô gái Đài quan sát – Thơ Bùi Công MinhNhà thơ Nguyễn Kim Huy Em đi mà chẳng sang sông – Thơ Hồng ThiệnNẻo gió mây – Thơ Nguyễn Hoàng Sa Thực trạng và giải pháp chăm sóc đời sống tinh thần văn nghệ sĩ cao tuổi - Bùi Văn TiếngVợ người ta