Ở biển – Thơ Thái Nam Anh
05.11.2016
Biển soi vỡ mật trời nhòe mờ
Nung cháy những nỗi niềm đã cũ
Bắt đầu lại từ một lần dang dở
Sóng soài trên bờ cát hôm qua

Biển cần bung vỡ nên biển gầm gào
Vứt trả rác rều cho đất
Không thể nhạt vì không thể khác
Không đánh lừa ai ảo giác rộng dài
Chỉ vì những biên độ đến bạc đầu của sóng
Đẹp như hoàng hôn, đẹp bằng bình minh
Nên biển hỏi
“Có ở đâu ngoài ta, không ta?”
Còn ta hỏi
“Ta vui buồn gì và khác đi bao nhiêu khi ở biển?”
T.N.A
Có thể bạn quan tâm
Em đi mà chẳng sang sông – Thơ Hồng ThiệnĐà Lạt - Thơ Trần Hữu DũngSự bí ẩn của yên lặng - Huỳnh Minh TâmNgười ăn phố - Phạm Thị Hải DươngNgoại tôi – Thơ Mai Hữu PhướcCái chức và vợ - Truyện ngắn Bích NgânCô nhóc mùa đông-Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Việt Thơ dâng mẹ – Thơ Nguyễn Hoàng SaThơ Nguyễn Hoàng SaMiền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương