Ngỡ Ngàng – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
25.02.2013
Khoác tay chạm vai gió
Khỏa bóng đêm Sơn Trà
Hơi sương phả vào ta
Mây nghiêng choàng phố biển
Con sông Hàn thấp thoáng
dờn dợn muôn sóng xanh
ôm bóng cầu bảy sắc

Sông nói gì biêng biếc
Biển nói gì mênh mang
Thành phố nghe rộn ràng
Thành phố như mơ mộng
Ngàn ngàn sao lạc lối
lung linh trong màn sương
Con đường nối con đường
Phố như quen như lạ
Phố mới
phố mới vươn ra
vẽ khuôn mặt ngày mai
Người xa quê
lâu năm ngoái lại
Lớ ngớ tìm tuổi nhỏ
Ngỡ ngàng
Sửng sốt!
Lòng khựng giữa cầu cánh cung!...
Rút từ tập: Đà Nẵng – Thơ 1997 - 2012
Có thể bạn quan tâm
Lãng mạn với sông Hương - Thơ Nguyễn Nhã TiênHồn biển – Thơ Nguyễn Văn TámThoáng chiều hồ Tây – Thơ Hải ThanhNgày Y Moan ra đi – Thơ Bùi Công MinhNiềm say - Thơ Lê Huy Hạnh“Chất Quảng” – dấu ấn riêng trong ngôn từ nghệ thuật của Nguyễn Văn Xuân - Trương Thanh ThủyNgười mang tên dòng sông - Thanh Quế Khu vườn trên gác mái – Truyện Đinh Quỳnh Anh Nắng cũ- Thơ Trương Thị Bích Mỵ“Đà Nẵng chống liên quân Pháp - Tây Ban Nha (1858-1860): Quá khứ và hiện tại”(*) - Bùi Văn Tiếng