Ngày lạnh – Thơ Đinh Thị Như Thúy
11.08.2018
ngày những điều ta xây bỗng dưng đổ sập
tràn ngập nỗi quạnh hiu
khi hoàng hôn buông xuống một màn mưa
lạnh
choàng lên mặt người u uẩn
đôi chân nghe máu chảy dịu dàng
lồng ngực nghe hơi thở dịu dàng

ta thấy lòng hoang mang
mà không biết mình đã được giải thoát
vì ngày lạnh
vì sự can đảm vươn lên của những cái cây
sự e thẹn và nồng nàn nở
của những bông hoa
luôn làm ta kinh ngạc và cảm động.
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Vắng em – Thơ Quốc LongTrời đói chim – Thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh Tâm sự với thần Kim Quy – Thơ Hồng ThiệnTuổi mười lăm - Truyện ngắn của Nguyên HươngNguyên quán – Thơ Lê Anh DũngThơ Phan HoàngTrên máy bay viết cho cháu nội - Bùi Công MinhChuyện hai người bạn nghiện thuốc lá – Truyện ngắn Lưu Trùng DươngDòng sông quê vẫn ru giấc ngủ các chị, các anh – Thanh QuếKhông phải lúc này để tặng hoa cho em - Nguyễn Đức Dũng