Miền xa – Thơ Trần Khoái
09.09.2016
Miền xa
Nơi ấy
Giờ đã là quá vãng
Ký ức lang thang
Chống gậy đi tìm...
Gió thổi bạt hàng bạch đàn khép tán
Đứa trẻ chăn bò lui cui hái sim
Gặp nắng đi hoang trên những sườn đồi

Cánh đồng mùa mưa đến muộn
Có con cò đang bay ngược gió
Dòng sông vội vã cánh buồm...
Ký ức già nua
Ký ức nhọc nhằn
Đường quen cũ không người đứng đợi
Bất ngờ ngoảnh lại
Ta đã là hôm qua.
Miền xa
Người con gái ngày nào
Đã dắt cháu đi chơi
Làng bây giờ lên phố
Chỉ còn ta lẩn thẩn
Đi tìm những cái không tên.
T.K
Có thể bạn quan tâm
Trò chuyện với súng Thần công trong thành Điện Hải – Thơ Mai Hữu PhướcThơ dâng mẹ – Thơ Nguyễn Hoàng SaThương người - Thương mình - Lê Anh DũngTín ngưỡng thờ cúng cô hồn của cư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàCâu chuyện Đà Nẵng - Thái Bá LợiBốn Cái Ngu- Truyện ngắn Sơn Nam Tu My nam tử - Truyện ngắn Đỗ Nhựt ThưNơi bầy chim không bay qua - Yến LinhGiấc mơ tôi - Ngân VịnhDanh thần Võ Đăng Xuân - Vũ Hoài An