Khi những con thuyền đi biển – Thơ Ngân Vịnh
27.07.2016
Khi những con thuyền đi biển khơi xa
trên bờ
chỉ còn những người đàn bà
và gió mặn
bước chân le te cá mắm
tiếng nói hòa tan con sóng sóng vỗ bờ

khi những con thuyền đi biển khơi xa
đêm dần dần buông xuống
bầu trời những ngôi sao sáng
như mắt người đàn ông
những người đàn bà chiếu giường
khuya còn lăn qua, lăn lại
le lói ánh đèn chờ đợi
áo cơm đầy cả giấc mơ
khi những con thuyền đi biển khơi xa
trên cánh tay những người đàn bà
vẫn còn mùi mồ hôi chồng
và nụ cười thức trong bóng tối.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Tôi - Người Đà Nẵng - Thơ Nguyễn Văn TámThành phố, phượng và cát - Thơ Trần Thị Lưu LyThẳng đứng - Văn Công HùngXin Cảm Ơn Em-Thơ Mai Hữu PhướcNgười vô gia cư bên đường - Bùi Công MinhNghĩ trong lễ Quốc tang - Bùi Công MinhLời ru của bà - Trúc ChiLá ngô đồng - Ngân VịnhSông Lô – Thơ Đinh Thị Như ThúyVề Mỹ Sơn, nhớ Kazik* - Thơ Bùi Công Minh