Khi những con thuyền đi biển – Thơ Ngân Vịnh
27.07.2016
Khi những con thuyền đi biển khơi xa
trên bờ
chỉ còn những người đàn bà
và gió mặn
bước chân le te cá mắm
tiếng nói hòa tan con sóng sóng vỗ bờ

khi những con thuyền đi biển khơi xa
đêm dần dần buông xuống
bầu trời những ngôi sao sáng
như mắt người đàn ông
những người đàn bà chiếu giường
khuya còn lăn qua, lăn lại
le lói ánh đèn chờ đợi
áo cơm đầy cả giấc mơ
khi những con thuyền đi biển khơi xa
trên cánh tay những người đàn bà
vẫn còn mùi mồ hôi chồng
và nụ cười thức trong bóng tối.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Cầu đá xanh - Nguyễn Kiên Đừng về làng em nữa!Sương hồng - Truyện ngắn của Lê Minh KhuêThở - Thơ Trần TuấnMắt nhà giàn - Quang HoàiNúi thiêng - Nguyễn Văn TámBiển Đông - Biển của hòa bình - Bùi Văn TiếngĐảo cho mỗi người – Thơ Nguyễn Nhã TiênNhững cuộc gặp gỡ giữa Bác Hồ với danh họa Picasso và vua hề Charlot - Trần Trung SángRừng Trà My thời chống Mỹ - Phan Thị Phi Phi