Đêm Hà Nội – Thơ Đinh Thị Như Thúy
06.12.2016
Thế rồi ngọn nến cháy
Thế rồi đôi môi run
Thế rồi ngón tay trên phím đàn lướt nhẹ
Những nốt nhạc bùa mê khe khẽ bay lên

Hà Nội đêm
Giai điệu bình yên dưới vòm cây sẫm tối
Lá sấu cong cánh diều xanh chấp chới
Buông mình vào xa thẳm mông mênh
Hà Nội đêm
Những ngón tay chông chênh
Phím đàn bỏng rát
Ngọn nến
Vắt kiệt mình cho tiếng hát
Thanh thản rơi
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Các cô gái Đài quan sát – Thơ Bùi Công Minh Sáng mùng một uống trà với bạn - Phan Đình MinhHành trang- Thơ Thanh QuếLũ chim sẻ - Thơ Ngân VịnhẢo Hóa - Truyện Hermann Hesse Ẩn số - Truyện ngắn Hà DầnTính cách người Quảng trong ca dao - Ngọc Giao Tượng hình kín – Thơ Đoàn Minh ChâuMặt trời – Thơ Lê Huy HạnhThưa đất nghìn năm – Thơ Nguyễn Nhã Tiên