Đêm báo bão – Thơ Nguyễn Tam Phù Sa
15.04.2015
Bão nói gì với biển, biển ơi!
Liền khúc ruột miền Trung muốn đứt
Con xa quê lật đật nhảy tàu nhanh
Cảng sông Hàn
Mắt mẹ vỡ thành sông
Nước bỗng mặn hơn chiều hôm trước

Nơi tâm bão
Gió cuồng điên quật đổ
Những cột tàu chới với
Những thét gào vô vọng
Mênh mông…
Biển rộng thế!
Bao dung là thế!
Lại vô tình làm lớn nỗi đau chung
Chẳng lẽ vung tay đấm ngực hỏi vì đâu
Và vì thế biển nơi nào cũng mặn
Đêm báo bão giận ngọn đèn giữa phố
Ngó chỗ nào cũng thấy bão miền Trung.
Sài Gòn 01.10.2006
N.T.P.S
Có thể bạn quan tâm
Mùa vẫn mùa mưa ngâu – Thơ Đinh Thị Như ThúyBệnh dị ứng mặt nạ - Truyện ngắn Tiêu ĐìnhTản mạn nhân sự kiện Đà Nẵng đăng cai tổ chức Tuần lễ Cấp cao APEC 2017 - Bùi Văn TiếngMột phần tư ngày – Thơ Phạm ĐươngMùa yêu – Thơ Nguyễn LongSau cơn mưa - Thơ Vũ Thiên KiềuSự vận động của văn xuôi Việt Nam về đề tài đô thị - Bùi Như HảiCâu chuyện tình cờ và người lính không có võng - Nguyễn VĩnhPun-ny và chuyến phiêu lưu đến thế giới Con Người – Truyện Huỳnh Phạm Nguyệt Dương.Quà của ấu thơ - Trần Nguyên Hạnh