Có lẽ…- Thơ của Lê Huy Hạnh
13.03.2015
Có lẽ rồi em sẽ quên thôi
Ngôi nhà mới làm em chẳng nhớ
Chưa đi hết chiều dài con sóng vỗ
Sao hiểu đủ đầy hạnh phúc đắng cay

Có lẽ rồi chẳng còn nhớ em ơi
Lời tình tự những ngày đầu gặp gỡ
Thon nhỏ bờ vai, nụ môi nhẹ thở
Để thoáng xa quay quắt khôn nguôi
Có lẽ chẳng còn gì nữa người ơi
Để lại sau lưng những cơn mưa, giọt nắng
Câu thơ buồn, nốt nhạc trầm, khoảng lặng
Những khuya về bến cũ, nhịp cầu nghiêng
Có lẽ rồi, có lẽ, em sẽ quên
Chẳng còn nhớ vòng tay ngày xưa ấy
Chỉ còn những bức tranh sắc màu thương đến vậy
Học trò đi áo trắng lóa sân trường
Có lẽ rồi trên những con đường
Mong tìm lại dấu chân thơ dại
Cái buổi ban đầu bâng khuâng đến vậy
Hoa bằng lăng chợt tím nhắc người…
L.H.H.
Có thể bạn quan tâm
Khói biên cương - Lê Quang TrạngTrước cửa là biển - Truyện ngắn Nguyễn HiệpẨm thực của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao, tục ngữ - Ngọc GiaoMiền xa – Thơ Trần KhoáiTập thơ Ngược dòng thời gian - Tiếng nói từ trái tim về tình yêu và thân phận con người - Trần Mai HườngKhúc xuân - Huệ TriệuTrái quả ngọt ngào – Truyện Nguyễn Nhã Tiên Tìm dấu cũ – Thơ Nguyễn Hoàng SaTrà nguội - Truyện ngắn Nguyễn Thị LuyếnMắt phù sa – Thơ Lê Anh Dũng