Ngõ hoa vàng - Thơ Ngân Vịnh
20.05.2015
Em chỉ một lần đi qua
nắng lặng im
buổi chiều chực vỡ
ngun ngút sương và khoảng cách gió
ghép lại trong anh thành bóng thành hình

trong cái ngõ hoa vàng
một mình cô đơn ngồi ngắm
gương mặt em xa thẳm
tóc lùa vào những đám mây
mùa đông lá rơi rơi
con đường dấu chân em bước
như vẫn còn lời ánh mắt
mang tiếng nói một con người
những mái ngói rêu
tháng ngày
tiếng chim sẻ kêu phát sáng
anh nhớ
một lần em đi qua ngõ vắng
chiều còn một vốc trên tay
N.V.
Có thể bạn quan tâm
Trước mặt hồ - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngVăn hoá, nhìn từ góc độ phát triển thành phố - Lê Hồng NhuậnXóm cũ dân về - Thơ Thanh QuếLỗi mùa – Thơ Nguyễn Hoàng SaVirus chiến tranh, sex và những cái chết đa chiều - Hoàng Thụy AnhTổ quốc nơi đảo xa – Thơ Nguyễn Siêu PhàmTính cách người Quảng trong ca dao xứ Quảng - Nguyễn Thanh Tuấn Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn TámĐêm của mẹ - Thơ Đặng ToánThương người - Thương mình - Lê Anh Dũng