Chạm nắng

gồng mình qua cơn giận dữ của trời đất
qua nỗi đau mất mát
chạm nắng
nắng hanh hao phủ vàng ô cửa ẩm ướt
hong khô nỗi buồn
sưởi ấm nghĩ suy
vá víu những vết rạn tâm ý chưa kịp vỡ vụn
ta chờ đợi nắng lên như chờ đợi phép màu
thánh thiện
khi niềm vui và nỗi đau chẳng bài xích
mà song hành suốt cuộc đời
khi nắng lên mọi ngóc ngách khuất nẻo
soi tỏ ố mờ bụi bặm
im lặng không phải lúc nào cũng
khiêm nhường
mỹ ngôn lúc nào là chân ý
điều chắc chắn như nắng trời rạng rỡ
cuối đường hầm hiện lộ lối ra
trong đổ nát tìm thấy viên gạch nguyên sơ
tri giác đúng cũng là chánh niệm
bình tĩnh sống khó mấy cũng vượt qua
ta ngẩng cao đầu
chạm nắng
khát khao…
Ba trăm sáu mươi lăm ngày giới hạn
thời gian
không gian vô cùng
nghĩ suy vô tận
bình thản gánh vác
nhẫn nại lặng trôi
nhìn thấu hết sân si và khát vọng người đời
mở cửa chạm nắng xuân kỳ diệu
chợt thấy… một hạt thương nảy mầm
trong ấm lạnh gió mùa.
(Đất Quảng Xuân Bính Ngọ)