GIỚI THIỆU SÁCH
Những nỗi buồn mọc cánh

Một bận, tình cờ thấy “Lũ buồn hoang”, tôi vội cầm về bàn, và để đó, nơi ánh nắng vẫn tràn lan mỗi ban sớm. Đơn giản vì thấy thích cái tựa đề, thích cái tên Miên Di, dù chẳng biết tác giả ấy là ai.

Và thích cái bìa sách, từ bức tranh phảng phất dáng dấp của Nguyễn Quang Thiều, đến cách cột “Lũ buồn hoang” vào nhau bằng một sợi dây thừng. Lúc đó, tôi chợt nghĩ, cột lũ buồn lại với nhau rồi, làm sao nó đi hoang được nữa, lại cứ quẩn quanh trong đời tác giả thôi…

Một buổi chiều, thấy lòng bỗng dưng rỗng không, ngay cả nỗi buồn cũng rỗng, tôi ngồi lật Lũ buồn hoang của Miên Di ra đọc. Đọc chậm rãi, nhấn nhá từng từ, nhấn nhá từng nỗi buồn đẹp cứ bàng bạc từng trang, từng trang. Dường như bài thơ nào cũng phảng phất một nỗi buồn dìu dịu, một nỗi buồn an yên của người đã đi qua quá nhiều cay đắng và đớn đau trong cuộc đời, nên nỗi buồn cũng trở nên vô thường trong thơ anh.

Hiếm có một cuốn thơ nào khiến tôi đủ kiên nhẫn lật dở từng trang để đọc từ đầu đến cuối như Lũ buồn hoang. Không phải vì không hay, nhưng có những lúc, nỗi buồn đau cứ nghèn nghẹn rồi bục vỡ nơi lồng ngực, thấy đời đau quá không đọc được nữa. Miên Di cũng viết về nỗi buồn, nhưng nó không khiến người đọc cảm thấy khó thở. Nỗi buồn nào của anh cũng đẹp, cũng vĩnh yên, cũng thoang thoảng chất thiền - một nỗi buồn dễ làm cho người ta “nghiện”.

Anh viết nhiều về vợ của mình, về hạnh phúc không được vẹn tròn, nhưng đẹp, và sâu. Không trách móc, không đổ lỗi, chỉ thấy da diết những kỷ niệm, những khoảng trống cứ ngày càng mênh mông và những nỗi buồn cứ mọc cánh bay lên từ tâm hồn người tình - người chồng - người cha. Vắng em sau yên xe/ Anh chuyện trò với khoảng trống/ Chiếc áo em mua anh vẫn còn đang mặc… (Vợ đi lấy chồng). Hay: Em dắt buồn tôi đi đâu/ Để lại tôi đứa trẻ bạc đầu/ Nghịch đồ chơi là những muộn phiền/ Có ghép lại cũng chỉ là rạn nứt/ Mong em chạm vào/ Để lại được đổ vỡ cũng là vui (Chỗ vắng trong người).

Những nỗi buồn tưởng chừng rất ngọt, rất an yên, nhưng khiến trái tim người đọc đập những nhịp đập xót xa và tiếc nuối cho những yêu thương nay đã chuyển màu buồn. Kéo mền đắp một khoảng không/ Thương em cả lúc căn phòng mất nhau (Thói quen cũ). Tiếc nuối đấy, thương và đau đấy, nhưng không làm cho những vần thơ của anh bị vỡ. Những nỗi buồn dìu dịu cứ như tơ nhện giăng mắc trong những câu chữ và tâm hồn. Sợ tôi buồn, em bảo tôi đi bước nữa/ Em thương tôi bằng những bữa cơm người/ Còn em ở vậy thổi cơm cho thằng bé/ Sợ con buồn, em chẳng nỡ để ai yêu (Sau li dị). Có thương, có yêu lắm mới có thể viết những lời nhỏ nhẹ và hàm ơn như thế cho người vợ của mình sau lần đổ vỡ.

Đọc thơ Miên Di, thấy hình dáng của một người đàn ông vừa yếu đuối vừa mạnh mẽ, vừa trẻ thơ vừa gai góc trải đời, vừa an yên vừa bão tố. Thỉnh thoảng thăm mẹ một hôm/ Xòe tay xin ít trẻ con, rồi về (Tâm sự với mẹ). Có lần, anh tự thú: Tôi là một khối trầm tư/ Hiện diện như thể một hư vô. Buồn, hay Hình như tôi là vô hình/ Đựng trong một cái lọ bình xác thân (Tìm gặp vô ngã).

Có cảm giác như giờ đây, khi bước vào tuổi bốn mươi, rong chơi khắp khổ đau cõi ta bà, anh bình thản đón nhận mọi chuyện, bình thản buồn, bình thản đi tiếp những tháng ngày nhân sinh nơi quán trọ cuộc đời và cuộc người. Tôi tu bằng những ưu phiền/ Lắng nghe thật tính trong miền khổ đau (Khúc tu phiền), nên đến những lũ buồn anh cũng dạy chúng phải ngoan. Ngày qua ngày dạy lũ buồn hoang/ Có đau cũng phải đau ngoan, nhen buồn (Buồn ngoan).

Những câu thơ cứ thoang thoảng lũ buồn an yên và đẹp. Ban đầu, khi mới cầm tập thơ trên tay, tôi cứ ngỡ là của một cô gái mỏng manh vô định, không nghĩ rằng những vần thơ vừa mềm mại vừa sâu sắc này là của một người đàn ông tuổi bốn mươi. Xen lẫn trong những bài thơ ấy, là những “ghi chú rời rạc” mang đậm triết lý cuộc đời, đậm sự trả giá mà vẫn rất “thơ”. Trong tình yêu, người ta chỉ hạnh phúc với ai có thể làm mình đau khổ, bởi, có những đau khổ trong đời, mà nếu được làm lại, ta vẫn rộn ràng không từ chối. Dù cuộc đời có bất công thế nào đi nữa, thì vẫn ban tặng ta một thứ quý giá, đó là sự trải nghiệm. Có nếm thử mùi vị đớn đau, cô đơn đến rỗng toác nỗi buồn, mới an nhiên đón nhận mọi thứ như nó đang là. Hãy bình thản khổ đau, như chờ xe bus về một nơi rất vui.

Tôi thiết nghĩ, nếu tập thơ được chọn lọc hơn, cất đi một vài bài về thế sự, gia đình, chỉ để phảng phất nỗi buồn về tình yêu và những ghi chú rời rạc, thì có lẽ đây là một tập thơ tình rất tình, rất yêu và rất dễ nghiện.

Sau cùng, xin mượn câu ghi chú đầu tiên trong tập thơ để làm lời kết khi viết về anh: Có một tài sản vô biên, đó là tình yêu thương. Đó cũng chính là sợi chỉ ngầm xuyên suốt trong mỗi trang viết của Miên Di, dù buồn, dù đau, nhưng là buồn ngoan, đau ngoan thoát ra từ một trái tim đầy yêu thương và nhẹ nhõm.

Những nỗi buồn mọc cánh, và bay đi…

Ngô Thúy Nga

(*) Thơ Miên Di, NXB Hội Nhà văn ấn hành

(thegioitiepthi.vn)

CÁC SÁCH KHÁC
Nhà giáo Nguyễn Ngọc Ký ra mắt tác phẩm Những tâm hồn dấu yêu
Mảnh đất, đời người trong “Dòng sông nước đỏ”
Con gái GS Đặng Thai Mai ra mắt hồi ký “Hoài niệm và mộng du”
'Chốn cô độc của linh hồn' - tác phẩm phi thường về sự tha hóa
Nguyễn Kim Huy kéo co với... thơ!
Tập thơ có số phận không bình thường
Nhà thơ Nguyễn Phong Việt ra mắt tác phẩm mới
Bật cúc đêm - thơ Lương Cẩm Quyên
"Cỏ mã linh" - những lát cắt nhiều màu về thân phận phụ nữ Việt từ hậu chiến đến đương đại
"Nâng niu" của Lê Giang - Chan chứa ân tình
Trang sách chữa lành đất đai và tâm hồn
Những tác phẩm "bị quên lãng" gần 60 năm của nhà văn Vũ Bằng may mắn được tìm thấy
"Nhẹ bước lãng du" cùng Nguyễn Chấn Hùng
Lắng đọng cùng "Những mùa hoa anh nói"
Vũ Minh Quyền thức cùng "Lá khuya"
Lưu Vĩ Lân: Người đi tìm mật đạo
'Dưới bóng những cô gái đương hoa' ra mắt bản tiếng Việt sau 100 năm
Tiểu thuyết Tuổi 20 yêu dấu
Câu chuyện của chàng nhân mã và lời cảnh tỉnh cho con người
Ngoài 'Chùa Hương', Nguyễn Nhược Pháp còn những tác phẩm nào?
Thứ ba, ngày 20/08/2019
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn