Theo dòng miên viễn

17.01.2022
Lê Xuân Cừ

Theo dòng miên viễn

Mùa buồn chết từng sợi nhớ

Miên mang trên cõi mơ hồ

Còn đâu những chiều miên viễn

Ta cười trước gió hư vô?

 

Tiếng đêm vọng về bát ngát

Mơ nằm giấc chẳng bình yên

Mấy ai còn là bạn hữu

Cho ta những phút êm đềm

 

Đời biết bao điều rắm rối

Ta cầu một phút lặng yên

Như hoa giữa mùa xuân tới

Muôn ngàn cánh én liệng chao

 

Dĩ vãng đi vào cõi chết

Đâu còn mai nữa mùa vui

Thiên Thai một trời lộng gió

Hồn trinh xin gởi ngàn thu.

L.X.C

Bài viết khác cùng số

Biển đợi...Xông đất "Thiên hạ đệ nhất hùng quan"Quê nhà mùa cũ thơm hươngĐiệu hát Bài chòi năm xưaMen rừng mùa xuânThì thầm gió trên đồi GióngChiếc thuyền bằng thiếcĐêm giao thừaMón quà ấm ápĐâu rồi hương vị Tết xưaKhông nhà đêm BA MƯƠIChuyện tình trên đỉnh non caoXuân về nói chuyện Rừng trong phố ở Đà NẵngTản mạn tình đất tình người 25 nămNăm dần kể chuyện giết cọp ở núi Thiên ẤnKhúc đêm tự tìnhChiếc bóngTrong cơn mơ cánh đồng sương sớmMẹ & Mùa xuânSợi nắng xuânTiếng dương cầm tắm gội cùng mưaKhúc ru hờiẢo tưởngLời emXuân hạnh phúcCon đườngBánh nổGiếng quêSớm xuânXuân tình yêuMật ýGiao thừaTuổi mùa xuânTổ quốc rạng ngời vang nụ mai xinhNguyễn Trãi đến Tây HồMuốiChủ nghĩa tối giảnNgày đầu nămEm chợt hiệnLực ơi!Những mùa hoa Hà NộiMùa vuiLan man xuân vềTheo dòng miên viễnVề quêGieo lại mùa thươngMưaTím biếc hoa chiềuCọGiải mã một điều bình thườngXuân caCũng đằm thắm láĐứng trước biểnBán đảo Sơn TràMùa xuân đọc văn xuôi Ý NhiVài kỷ niệm cùng ca sĩ Thanh ĐínhNSND Huỳnh Hùng - Khát vọng gieo trồng, bảo tồn giá trị văn hóa xứ QuảngNguyễn Nho Nhượn và những lời sương khóiĐiệu lý quê em - Bài ca đi cùng năm thángCon hổ trong văn hóa ViệtHọa sĩ Mai Trung Thứ trong ký ức người thânHình tượng cọp trong điêu khắc Champa: Biểu tượng sức mạnh nội tâm của tu sĩ khổ hạnh đạo ShivaLiên hiệp các Hội Văn học - Nghệ thuật thành phố Đà Nẵng về một số vấn đề đang đặt raTranh Lê Huy HạnhXuân Nhâm DầnSan sẻ yêu thương thêm vui ngày TếtTiễn trâu đón hổNghinh xuânThiếu nữ du xuânCung đàn mùa xuânVề thăm mộ mẹNhớ mẹ