Những ngọn nến
04.03.2024

những ngọn nến đã cất trong ngôi nhà mùa xuân
quá lâu rồi, tôi không còn nhớ nữa
dưới những tấm xốp ở góc cầu thang?
trong đống quần áo cũ?
trên tấm trần xám mốc?
đến mùa đông, những ngày mưa dầm, điện cắt
bóng tối kéo dài, những lỗ đen sâu hun hút
tôi như con chuột, đôi khi, luồn vào các khe tủ
tìm hơi ấm, và tôi thường ghé những bếp ga,
tìm thức ăn còn rơi vãi, chút ánh sáng
người đầu bếp quên tắt công tắc
người chủ, một ngày nọ, dọn rác rưởi bừa bãi
tìm thấy ngọn nến, người đốt những đốm lửa màu hồng nhạt
như hoa kèn hồng bay trong gió. Tôi nhớ một vài kỷ niệm
đêm về, thân thể tôi hóa thành ngọn nến
mùa đông biến mất sau cánh cửa
cùng những nỗi âu lo vặt vãnh.
H.M.T
Bài viết khác cùng số
Đi cùng Cảnh sát biểnThương lắm Tháng 3Xuân về trên đèo mây thương nhớMột thoáng vườn quêĐể Đà Nẵng trở thành trung tâm văn hóa, nghệ thuật của vùng Bắc Trung bộ và Duyên hải Trung bộBài học không có giáo trìnhThằng Như CồMầm xuânThơ Thu ThủyDòng trôiLàn hươngHình như còn chút nắngNhững ngọn nếnThơ Trần Hữu HoàngThơ Đào An DuyênLy rượu đàn bàThơ Thanh QuếKý ức của cátThành phố quê tôiHoàng Sa trong dáng hình Tổ quốcNguyễn Đình An người luôn đau đáu về lòng dânÔng Nguyễn Đình An - người anh lớn của những người làm văn hóa đất QuảngMột vài suy nghĩ nhỏ về người anh lớnRừng, truyền thuyết và tiểu thuyếtVăn chương - Những suy ngẫm về nghệ thuậtĐọc tự truyện của Phan Đức NhạnXuân Tình trong tình XuânBiển Mỹ KhêVàng son một thuởXuân về trên phốTiếng hót mùa xuânĐà Nẵng của tôiTrường Sa của tôi