Lời ru ngày độc lập
28.08.2025

Sợ gì súng đạn, thép gai
Máu hồng thấm đất, áo may thành cờ
Xiềng xích trĩu nặng vai trơ
Vẫn nâng trời rộng, vẫn chờ bình minh
Đêm dài khói súng rung rinh
Trăng buồn lẩn khuất sau hình mây đen
Tiếng lòng vùi xuống đất quen
Bật thành ngọn lửa, sáng lên rạng ngời
Ngày độc lập, cờ rợp trời
Sông reo, núi hát, nắng phơi lúa vàng
Trẻ thơ ngủ dưới sao vàng
Tóc thơm gió mới, cười vang chân trời
Độc lập vững mãi muôn đời
Thấm vào từng nhịp tim người Việt Nam
Tiếng ru mẹ ấm mây ngàn
Vượt qua bão tố, giữ an giấc đời
Cha nhìn xa đến ngàn khơi
Cờ Đảng bay khắp đất trời ngàn năm...
N.T.T
Bài viết khác cùng số
Thư tòa soạnDanh sách Ban Chấp hành, Ban Điều hành 09 hội và chi hội chuyên ngành thuộc Liên hiệp các Hội Văn học - Nghệ thuật thành phố Đà Nẵng sau hợp nhấtGieo những hạt mầm văn học, nghệ thuậtNhững vạt nắng lấp lánhThủ lĩnh hoa hồngMùa đá dế cuối cùngSóng trong lòng sóngTiếng vọng miền ký ứcVĩ thanh cuối ViệtTiếng ca và lời thề sắt sonLời ru ngày độc lậpĐất nước vào thuNguồn sáng Ba ĐìnhHình như rất lạ....Chảy với Vu GiaKý ức Hội AnĐà Nẵng trong tôiThơ của Lĩnh Hồ QuangThơ Nguyễn Nho KhiêmThơ Nguyễn Tấn SĩMai Hữu Phước, thương những xa xôiNghĩ về những ca khúc hào hùng và tự hào của thế hệ 8xThương ngàn - những rạn nứt sinh tháiNghệ thuật dân ca Bài chòi miền TrungHội nghị Hợp nhất Liên hiệp các Hội Văn học - Nghệ thuật thành phố Đà NẵngSắc màu phố HộiChiều Đà NẵngGánh hồn quê