Chiều rơi - Nguyễn Hoàng Thọ
12.11.2018

Chạnh lòng
nghe voọc kêu đêm
rừng trơ dốc nắng
luộc mềm cành khuya
Bão khô
hoa trái lạc mùa
nghìn thu hái lượm
cũng vừa hoàng hôn
Biển gào
quặn sóng
trăng buông
nhánh tay khổ lụy
nhúng hồn chiêm bao
Rừng duyên
thôi đã bạc màu
cũng đành phận mỏng
nghìn sau dễ thường
Chuông chùa
điểm muộn giọt sương
níu trôi theo bước vô thường
chiều rơi...
N.H.T
Bài viết khác cùng số
Hương chanh vườn cũ - Bùi Việt PhươngBên dòng sông Trà Nô - Phạm Hoài PhốHơi ấm của cô - Nguyễn Thanh Tuấn, Nguyễn Thị ThuầnLòng bao dung - Trần Quốc CưỡngNgàn năm sóng vỗ - Kiều GiangGiáo viên giỏi - Aung ThinTiểu Chủng viện Làng Sông và dấu ấn văn hóa Đàng trong - Mai Hữu PhướcThím tôi - Hoàng Nhật TuyênHoa cúc tiên - Duy VinhCon dứt - Vũ Ngọc GiaoCuối mùa - Tăng Tấn TàiChỉ là... - Thụy DuMàu biệt ly - Mai Bá ẤnThơ Chữ Lê Hoàng DiệpNhững chiếc lá hồi sinh - Hồng Thủy TiênThơ Ngũ Hành SơnVỡ òa - Giọt nắng giọt mưa - Trương Công MùiChiều rơi - Nguyễn Hoàng ThọSông quê ngày cũ - Nguyễn Hoàng SaThu say - Ngọc ThọPainflute - Trẩn Hồ Thúy HằngGió thơm - Trần Trúc TâmTình đời - Quốc LongNghệ thuật sân khấu Đà Nẵng từng bước đi lên - Nguyễn Trường HoàngVài suy nghĩ từ Giải thưởng ảnh báo chí thế giới - Lê HảiNhiếp ảnh nghệ thuật thành phố ngày càng có nhiều sáng tạo vượt trội (*) - Bùi Văn TiếngNhiếp ảnh nghệ thuật Đà Nẵng 2013 - 2018: một chặng đường nhiều thành công và triển vọng - Hải TriềuVài cảm nhận truyện ngắn Lê Trâm - Phạm Phú Phong“Người cũ” nhưng vấn đề đặt ra không cũ - Nguyễn Thị Bình