Bão giông
03.07.2023

Minh họa Võ Như Diệu
Ngay cả nắng cũng đi tìm mùa hạ
Chỉ gặp cơn giông ở phía cuối ngày,
Bao nhiêu gió dành cho nhau nghiêng ngả
Uống giọt mưa rồi lẳng lặng say.
Em thả tóc, trước tim anh - cổ thụ
Cái rễ ngây ngô từng thít chặt dây giày,
Nếu tự bứt mình lên từ buồn bã
Sao không ném mình vào phía bão lung lay.
Lạ, như một mùa hè mưa dông bão
Ngập hết phố dài, lụt đến tận chỉ tay,
Anh chân đất lội ngược đường tình ái
Em cầm ô, thấp thỏm cả tuần nay.
Kệ trời đất với ca dao, thành ngữ
Bão cứ về như cách của tình yêu,
Ghen với tất cả các cô nắng sớm
Em là em, bất tận của mưa chiều
15/5/2023
B.V.P
Bài viết khác cùng số
Nhớ một kỳ nghỉ hèKhoảng trời đánh mấtKết nốiTiếng kènDòng sông quê hươngĐà Nẵng trong cuộc đời hoạt động cách mạng của đồng chí Lê DuẩnTình cảm của bác Hồ với thương binh, liệt sĩThơ Nguyễn Đức HưngThơ Đoàn Giao HưởngThơ Lê Minh QuốcKý ức mùa hèThơ Lê NhiThơ Hải ĐiểuThơ Mỹ HạnhBão giôngPhốThơ Hoàng Vũ ThuậtMàu trắng trong thơ Chế Lan ViênNhững nghệ sĩ nhiếp ảnh nghệ thuật được trao tặng/truy tặng Giải thưởng Nhà nước/Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học, nghệ thuậtĐôi dòng hồi ức về Giáo sư Hoàng Châu KýPhật viện Quán Thế Âm Đồng Dương: Nhìn từ cấu trúc Mạn-Đà-La Mật TôngNhững chuyển động của đề tài chiến tranh biên giới Tây Nam trong văn xuôi Việt Nam đương đạiĐộc đáo tranh Thủ ấn họa của Duy NinhCảm quan về sự tái sinh trong “Ngẫu khúc chữ”Cùng Nguyễn Nho Khiêm tìm lại mùa xuân…Trình diễn pháo hoa đội Đà Nẵng - Việt Nam đêm 2/6/2023Dấu xưaLung linh đêm hội sông Hàn