Bây giờ là tháng Tư

19.04.2021
Cao Thơm
Hết tháng Ba là đến tháng Tư. Cái quy luật rành rành như thế ai mà chẳng biết. Ấy vậy mà lạ lắm, nhỏ bạn thân trong cơ quan tôi, mỗi bận sắp sang tháng Tư đều nhắc nhớ như vậy khiến ai nấy nhoẻn miệng cười thích thú.

Bây giờ là tháng Tư

Minh hoạ: Hoàng Đặng

Rồi, thấm thoát tháng Tư cũng về nhanh như một cơn gió lành ngoài hiên, mê hoặc lòng người bởi lung linh nắng ấm rót vàng sóng sánh như mật ong.

“Tháng Tư” - hai tiếng đọc lên với âm thanh nhẹ nhàng như vốn dĩ mùa tạo nên chỉ dành riêng cho tháng Tư thôi. Tháng Tư là tháng khởi đầu mùa hè rực rỡ, là tháng giao thoa giữa hai mùa Xuân và Hạ. Cái sự giao thoa ấy khiến lòng người mềm đi từng giây, từng phút và xao xuyến, bồi hồi một cách lạ kỳ chẳng biết gọi tên như thế nào cho thật chính xác.

Đi giữa đất trời tháng Tư, vạn vật bừng xanh đầy sức sống, ta như được đắm chìm, hòa quyện với thiên nhiên tươi đẹp. Lúa lúc này đã bời bời ngút ngàn màu xanh trong đáy mắt, hứa hẹn một vụ mùa bội thu. Bờ cỏ dại, xuyến chi dịu dàng điểm xuyết những bông hoa trắng muốt, nhụy vàng lấp lánh.

Xa xa phía nương ngô, nương đậu, cây cũng đã cao quá đầu người, chuẩn bị trổ cờ, trổ hoa. Lũ chim gọi nhau ríu rít dưới làn nắng ấm, nhởn nhơ chơi, chẳng chịu đi kiếm mồi. Những đứa con xa quê lâu ngày trở về, dùng dằng nán lại để tận hưởng sự thanh khiết đầu mùa của tháng Tư.

Tháng Tư đặc biệt, in dấu cho những mùa hoa kỷ niệm. Mùa hoa xoài líu ríu nở bung. Mùa hoa chanh trắng thơm nồng nàn. Mùa khoa khế tím biếc thủy chung. Dưới mùa hoa tháng Tư, cô con gái gần chạm tuổi ba mươi của mẹ bước ra vườn mơ trở lại tuổi thơ, thuở còn chân đất nhặt hoa khế tết vương miện, chơi đồ hàng.

Cô đứng dưới cây khế cao lớn, dang tay hứng lấy những bông hoa nho nhỏ xinh xinh, nghe mùa thì thầm, nghe cây cối ôn lại năm tháng xưa cũ. Chợt cô nghe lòng mình xốn xang, bình yên cứ thế kéo về.

Cô ngồi bệt dưới gốc khế, nhìn đàn kiến nối đuôi nhau chậm rãi, nhìn chú dế mèn thậm thụt trong hốc đất mà mơ màng. Thiên đường là đây chứ ở đâu nữa. Chắc chắn có ngày cô sẽ quay trở về và gắn bó với nơi này mãi mãi.

Tháng Tư chạm ngõ, đánh thức khẽ khàng những bông bằng lăng rực tím và những bông phượng đỏ tươi, báo hiệu một mùa học trò sắp sửa qua đi.

Tuổi học trò có lẽ là lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Ai đã trải qua tuổi học trò có lẽ đều hiểu cảm giác nao nao khi hạ sắp sửa bước sang và mùa học trò cuối cấp khép lại. Vẫn còn đó dòng lưu bút năm xưa với từng nét mực ngoan thơm và cánh bướm phượng chập chờn. Mới đó mà tuổi học trò đã lùi xa hơn hai mươi năm có lẻ.

Cây bằng lăng, cây phượng ở sân trường vẫn lặng lẽ tỏa bông, gọi những chú ve sầu về kéo đàn da diết. Bạn bè mến thương ơi, có nhớ ngày nào lời hứa một lần gặp lại, giữa sân trường, giữa những cánh hoa rơi?

Tháng Tư, một chiều bên thềm nhà, cùng ông sửa soạn, lau chùi những kỷ vật một thời chiến tranh đạn bom. Những chiếc huân chương, huy chương được ông nâng niu cẩn thận như giữ gìn những báu vật của cuộc đời.

Ông bảo, mỗi lần nhìn những báu vật ấy, lòng ông cứ chộn rộn nhớ về năm tháng hào hùng, một tháng Tư thống nhất đất nước, một tháng Tư rộn ràng niềm vui của Ngày Chiến thắng với biết bao sự tự hào của những người con đất Việt. Thương làm sao đôi mắt ông hoen đỏ khi nghĩ về những đồng đội năm xưa đã ngã xuống.

Mỗi khi nhắc nhớ về đồng đội, ông lại trầm ngâm, rồi sau đó bảo con, cháu cần hiểu giá trị của hòa bình, độc lập để luôn là những công dân có ích. Tháng Tư, màu cờ đỏ, ngôi sao vàng trên lá cờ tung bay khắp mọi nẻo đường…, hòa cùng những khúc nhạc hùng tráng như “Tiến về Sài Gòn”, “Bài ca thống nhất”... Xúc động trào dâng trong bao người!

Bây giờ là tháng Tư, chẳng thể nói sao cho hết, cho thỏa nỗi lòng khi mùa vừa sang. Xin gửi lại tháng Tư những kỷ niệm dấu yêu, trong veo, để mai nay nhắc lại ta càng thêm yêu những giây phút này.

(baodanang.vn)