GƯƠNG MẶT VĂN NGHỆ SĨ
Nhạc sĩ Nguyễn Cường: “Tuổi tác chưa bao giờ ngáng chân tôi”

Họa hoằn lắm, người ta mới thấy Nguyễn Cường chịu rời cái mũ - vật bất ly thân và cũng là một trong những hình ảnh làm nên “thương hiệu” của ông. Ấy là khi ông có mặt tại lễ viếng Y Moan hay cố nhạc sĩ Thanh Tùng… Quy luật thời gian nghiệt ngã đã kịp cướp đi của ông bao người bạn, người anh em trân quý trong nghề. Nhưng thời gian vẻ như cũng đã không làm gì được người đàn ông sở hữu vóc dáng cường tráng ở vào cái tuổi “cổ lai hy”, “không biết sao lên cầu thang là cứ phải chạy” này…

Không còn Y Moan hay Siu Black, tôi vẫn viết về Tây Nguyên

- “Đêm nào tháp bay về” - Sáng tác mới nhất của ông vì sao lại có cái tên gần giống với ca khúc nổi tiếng của Trần Tiến, cũng lại dành cho giọng hát Tùng Dương? Ông có thể tránh mà?

- Tại sao tôi lại phải tránh? Hay mà! Thì thế mới cần phải nghe để xem nó khác ở chỗ nào. Dù đúng là cũng áp lực đấy, khi ca khúc “Mưa bay tháp cổ” của ông bạn tôi đã quá nổi tiếng rồi, và cũng từng được Tùng Dương thể hiện quá thành công. Nhưng nói chung là giao cái gì cho Tùng Dương thì cũng không phải lo, nhất là những ca khúc dân gian đương đại, đậm chất ca trù, ma mị như thế.

- Vậy cụ thể là khác gì?

- Khác… cái tháp. Tháp của Trần Tiến là tháp Chăm, còn tháp của Nguyễn Cường là tháp Việt (Tháp Bình Sơn - di sản kiến trúc đời Trần thuộc tỉnh Vĩnh Phúc, vừa đón nhận bằng Di tích quốc gia - PV). Chất liệu âm nhạc do đó cũng khác.

 - Hai người hát nhạc Nguyễn Cường thành công nhất là Y Moan thì đã khuất núi, Siu Black thì đã gần như giải nghệ… Có lúc nào ông cảm thấy cô đơn và tiếc cho âm nhạc của mình không?

- Y Moan và Siu Black quả đúng là hai người hát nhạc của tôi tuyệt vời nhất. Họ đã làm được một việc rất đặc biệt cho tôi và cho cả chính họ. Nhưng đừng quên gia tài âm nhạc của tôi không chỉ có mảng sáng tác về Tây Nguyên mà còn có hai mảng quan trọng khác là hợp xướng và mảng ca khúc mang âm hưởng dân ca vùng duyên hải đồng bằng Bắc Bộ như: Hò biển, Mái đình làng biển, Thành phố miền quan họ, Đàn cầm dây vũ dây văn, Một nét ca trù ngày xuân… cũng đã từng được nhiều ca sĩ nổi tiếng khác thể hiện thành công không kém.

- Nhưng để đạt được đến độ tri giao tri kỷ như Y Moan thì chắc là khó! Tùng Dương đã đủ là tri kỷ mới của ông chưa, trong âm nhạc?

- Tôi biết Tùng Dương đã lâu, nhưng “gặp” thì mới gần đây. Nó hẳn là chữ “thời” trong Kinh Dịch. Đã có duyên gặp gỡ, thì chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Tùng Dương đa dạng lắm, lại sâu sắc, mà nhạc của tôi thì kén người hát. Có những ca khúc bao người hát, nhưng phải đến Tùng Dương mới lôi được ra cái mà tôi gửi gắm vào đấy, chẳng hạn như Một nét ca trù ngày xuân. Vì vậy, hiện tại, tôi và Tùng Dương đang hợp tác thu một album gồm 11 ca khúc thuộc mảng sáng tác của tôi về đồng bằng Bắc Bộ. 

- Ông có nghĩ, phải làm mới còn hơn là ngủ quên trên chiến thắng? Cứ mãi là một Nguyễn Cường của Tây Nguyên, của Y Moan sao được?

- Không, tôi chẳng bao giờ ngủ quên trên chiến thắng cả! Vì tôi chưa bao giờ coi đó là một chiến thắng. Làm nhạc với tôi chỉ đơn giản là một cách tìm vui trong cuộc sống. Không còn Y Moan hay Siu Black hát nhạc của tôi thì tôi cũng vẫn làm nhạc, vẫn viết về Tây Nguyên. Sắp tới, Tùng Dương cũng sẽ hát một sáng tác mới nhất của tôi về Tây Nguyên: “Tháng tư Tây Nguyên”. Tây Nguyên của Dương khác lắm đấy, ma mị và tinh tế lắm!

“Luôn tận dụng mọi cơ hội để… làm khó mình”

- Vì sao ông lại tự nhận mình là “một giấc mơ gãy cánh, có thể thành nhưng không đạt”?

- Vì ước mơ của tôi và nhiều nhạc sĩ cùng thời với tôi thật ra lớn hơn thế. Chúng tôi được nghe nhạc cổ điển từ bé, được học nhạc bài bản đâu phải chỉ để viết một vài ca khúc? Cho dù, trong môi trường làm nghề ở Việt Nam, điều đó có thể giúp mang lại sự nổi tiếng. Tôi nói thế không phải có ý đánh giá thấp ca khúc, nhưng giấc mơ của tôi và những bạn nghề cùng chí hướng với tôi quả thật lớn hơn nhiều: Phải là những bản đại hợp xướng để nói lên được một điều gì đó thật mạnh mẽ, lớn lao, như đôi lúc ta muốn nói. Một bản đại hợp xướng kéo dài mấy chục phút chắc chắn phải khác một ca khúc 2 - 3 phút chứ!

 Nói sao nhỉ? Nó cũng giống như một người muốn viết tiểu thuyết, nhưng để tiện xuất bản, và dễ dàng được đón nhận hơn, anh ta lại đành đi viết truyện ngắn. Tôi vì thế luôn tận dụng mọi cơ hội để được… làm khó mình: thay vì làm một chương trình tổng hợp gom nhặt dăm ba tiết mục hát, múa, tôi lại chọn cách đóng cửa trong nhiều tháng trời để viết những bản đại hợp xướng dành riêng cho sự kiện đó, miễn sao có tài trợ, và nhà tài trợ đó cũng có chung khát vọng làm ra một thứ tử tế.

- “Muốn nói lên được một điều gì đó thật mạnh mẽ, lớn lao” - Mạch nguồn xúc cảm đó có phải chính là chất dinh dưỡng nuôi dưỡng sức thanh xuân ở ông không?

- Một cách có ý thức thì không, nhưng vô thức, thì chắc là có. Có lẽ trời sinh ra tôi là thế: Trừ những lúc phải đóng cửa hàng tháng để vắt kiệt mình cho những bản đại hợp xướng, thường thì tôi ham chơi lắm. Tôi đi suốt, đi hùng hục, xa mấy cũng đi, tuổi tác chưa bao giờ ngáng chân tôi được. Hay chí ít cũng là đi bộ, tập thể dục. Tôi chẳng bao giờ đi thang máy. Leo thang bộ không biết sao cứ phải chạy, không đi bộ bình thường được như người ta. Tôi thấy cầu thang cứ như một con mèo thấy con chuột vậy, cứ phải chạy, lạ thế! (cười). Tôi luôn thích những cái gì thật cao, thật lớn, không biết sao. Ghét mấy thứ nhạt nhẽo, cớm nắng. Sáng tác, tự nhiên nó cũng thành ra làm thế: không bao giờ thích viết về những cái lạnh lẽo, tối tăm…

- Phụ nữ, thì sao? Đừng nói là ông sẽ thích một cô “thật to lớn” đấy nhé!

- Ô, phụ nữ bao giờ chả lớn lao!

- Xin cảm ơn ông!

Thủy Lê thực hiện!
(daibieunhandan.vn) 
CÁC TIN KHÁC
Nhạc sĩ Thuận Yến và những ca khúc vượt thời gian (18-09-2017)
Nhà văn, nhà viết kịch Thanh Hương: Ngôi sao sáng của nền Sân khấu Cách mạng Việt Nam (11-09-2017)
Nguyễn Ngọc Phú- Nhà thơ cất giữ linh hồn biển (05-09-2017)
Bùi Công Minh & chuyện Ngày và đêm (28-08-2017)
Vũ Thành An - từ tình ca đến 'đạo ca' (21-08-2017)
Nguyễn Tuân - Bậc thầy về tùy bút (14-08-2017)
NSND Phương Thảo: Một đời chưa hết tơ vương với tuồng (07-08-2017)
Nghệ sĩ Mai Ngọc Căn: “Triệu đóa hồng” cho tuổi 70 (31-07-2017)
Bế Kiến Quốc - Những ẩn ức về cái đẹp (24-07-2017)
Nguyễn Ngọc Phú và trường ca (17-07-2017)
Nhạc sĩ Doãn Nho: Tự hào tiến bước dưới quân kỳ (10-07-2017)
Nhiếp ảnh gia Hải Thanh: Ảnh tư liệu có sức mạnh lưu giữ đặc biệt (06-07-2017)
Bí ẩn văn chương John Banville (26-06-2017)
Họa sĩ I Nhi Ksor: “Bốn mùa” Bazan (19-06-2017)
Hoàng Minh Châu - Đương Đời, đường thơ* (12-06-2017)
Nhà Nhiếp ảnh gia Lương Nghĩa Dũng và những bức ảnh sống mãi với thời gian (05-06-2017)
Nhà văn Xuân Thiều: Người lặng lẽ đổi mới (29-05-2017)
Nhạc sĩ Nhật Lai: Hiện tượng âm nhạc độc đáo (22-05-2017)
Nhà thơ Việt Phương: Uyên thâm và dũng cảm (08-05-2017)
Người họa sĩ có “hai trái tim” (03-05-2017)
Thứ năm, ngày 21/09/2017
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn