Mưa nắng – Thơ Nguyễn Nho Khiêm

16.01.2013

Ta sống với nhau tròn hai mươi năm

Nắng ngoài hiên nhạt dần

Mưa rơi bên ngoài mùa thương, mùa nhớ

Ngày nào cũng tíu tít

Chân đi không bén gót

Mưa nắng  – Thơ Nguyễn Nho Khiêm


Anh vừa lau nhà xong

Gió bụi lại thổi về

Hai mươi năm anh lau mãi căn nhà không sạch.

 

Ngày nào cũng tíu tít

Việc không tên gõ cửa ầm ầm

Sao anh không dừng lại nhìn thật sâu vào mắt em

Sao anh không cầm tay em thật chặt đi dọc bờ sông nghe suối tỏ tình với đá

Sao anh không trở về nhìn giàn mướp hoa vàng đàn ong ngậm phấn gieo rực không gian.

 

Hai mươi năm

Anh dắt em chạy trong giấc mơ

Nhiều lần chạy đến chùa thắp hương nguyện cầu bão đừng đến

Ngày giỗ gia tiên lại khấn mong tài lộc đến đầy nhà

Khấp khởi thờ ông Táo, Thần tài để có chốn cầu xin

Sao cứ nhờ vả người khác

Ta ở đâu trong cuộc sống này.

 

Trong lúc anh dắt em chạy trong giấc mơ

Mùa thu đến bên vườn cúc thả những đám mây trong nụ hoa nhu nhú

Bãi cát dưới chân núi Sơn Trà ôm đại dương đùa gió nắng

Con mèo mướp ngoan hiền nằm bên chiều mở đôi mắt tròn vo chân trời vầng trăng đỏ.

 

Anh biết bây giờ nắng đang nhạt dần

Và cơn mưa đang rơi bên ngoài mùa thương, mùa nhớ.

 


N.N.K