GIỮA QUÊ HƯƠNG BÁC – Thơ của LƯU TRÙNG DƯƠNG

15.11.2011

Nước sông Lam đêm ngày không cạn

Đỉnh non Hồng ngẩng trán ngày đêm

Vàng cam ngọt, đỏ mía mềm,

Con đi...quê Bác còn in trong lòng.

Con đi trăm núi ngàn sông

Trăm thương ngàn nhớ cánh đồng Kim Liên..
.

GIỮA QUÊ HƯƠNG BÁC – Thơ của LƯU TRÙNG DƯƠNG

Con đã đến bên thềm nhà cũ,

Nơi Bác từng thuở nhỏ vui chơi

Trông vườn cây lá xanh tươi

Tưởng nghe giọng nói, tiếng cười đâu đây

Chắc Bác đã sân này đêm bước

Nuôi trong hồn mơ ước lớn lao

Núi Hồng ơi, núi rất cao

Lòng ta yêu núi còn cao hơn nhiều!

Chắc buổi ấy chiều chiều tư lự

Bác hiểu dần nước khổ vì đâu

Bác nhìn cành trúc, ngọn cau

Không làm nô lệ, cúi đầu đau thương...

Con đã đến bên bàn Bác học,

Chắc nơi này buổi trước đêm đêm,

Bác thường đọc sách chong đèn,

Đĩa dầu vơi, Bác rót thêm lại đầy...

Và trên chiếc giường này Bác nghỉ,

Trong giấc mơ tuổi trẻ diệu kỳ

Chắc là Bác thấy mình đi

Khắp năm châu một vùng quê trong hồn...

Con đã đọc bao dòng chữ ký

Trong sổ vàng khách quý đến thăm:

Mái tranh nho nhỏ thanh bần

Mà sao yêu quý bốn phương tụ về?

Nghìn chữ ký nghìn quê hương khác

Vui quây quần gọi Bác bằng Cha.

Bác ơi, lòng Bác bao la

Nên màu da khác cũng là cháu con!...

Con đi giữa vườn cam, bãi mía

Yêu Bác Hồ, yêu cả cỏ cây

Cảm ơn thay mảnh đất này

Đã sinh dưỡng Bác giữa ngày âm u

Đã giục Bác giã từ quê nhỏ

Vì quê chung đau khổ lớn hơn...

Con yêu Hồng Lĩnh, Lam Giang

Như yêu đất nước Việt Nam anh hùng

Đã có một người công dân lớn

Đem óc tim giải phóng loài người.

Con yêu quá, Bác Hồ ơi!

Giữa quê hương Bác thấy trời quê hương!...

Kim Liên, mùa hè 1959