Chùm thơ của Đoàn Hạo Lương

06.03.2020

Đoàn Hạo Lương sinh năm1980, tại Quảng Trị. Hiện là Phóng viên Báo Đà Nẵng.
Đã xuất bản tập thơ Vệt Nắng (NXB Hội Nhà văn) và có nhiều thơ đăng trên các báo địa phương và Trung ương.
Anh tâm sự: “Tôi đến với thơ như một người bạn để tâm sự, chia sẻ cảm xúc của mình ở một khoảnh khắc nào đó mà con tim muốn nói ra. Có thể vui, có thể buồn nhưng đó là những gì được cất giấu bên trong từ lâu và bây giờ mới có dịp thốt ra bằng ngôn ngữ thi ca”. Chúng tôi xin giới thiệu đến độc giả một số bài thơ của anh đã đăng trên Tạp chí Non Nước số 265.

Chùm thơ của Đoàn Hạo Lương



Tự nhủ

Ừ, thôi nhé! Mai anh về thành phố

Gửi lại em nơi quán nhỏ ven đường

Hoa xuyến chi có buồn trong gió

Cũng dặn lòng vui với yêu thương

 

Ừ, thôi nhé! Quê hương chùm khế ngọt

Quả sấu chua chín rụng bên thềm

Mai ta về phố phường tấp nập

Dâng nỗi buồn lên đèn đỏ đèn xanh

 

Ừ, thôi nhé! Em sẽ tạm xa anh

Đợi mùa vàng con cu cườm bới hạt

Ta ủ mình trong hạt thóc giống

Cho ngày về gieo vạt mạ non tơ

 

Có những lần đi qua buổi tinh mơ

Lòng tự nhủ nắng sẽ hồng ô cửa

Cúc sẽ thắm tỏa hương thơm trong gió

Hạnh phúc lại đong đầy sau những

bão giông!

 

Nếu bọn mình chán nhau

Nếu một ngày bọn mình bỗng chán nhau

Anh muốn trốn chạy khỏi cuộc đời em

một cách sạch sẽ

Chẳng cần lời ngụy biện

Chỉ lặng im như thể... chia lìa!

 

 

Nếu một ngày mình bỗng đứng trước tòa

Anh muốn em là: người đàn bà đẹp nhất

Tuổi 20. Chúng ta yêu rất thật

Bằng nhan sắc và niềm kiêu hãnh sức xuân!

 

Nếu một ngày em bỗng xa anh

Liệu trong ta có còn thổn thức

Tình yêu em có còn trung thực

Hay chỉ là chạy trốn cái-tôi?

 

Rồi một ngày bọn mình thấy xa xôi

Ai sẽ thế anh lấp đầy khoảng trống?

Và em có là người đủ rộng lượng

Để thứ tha cho những-ngày-ta-bỗng-

chán-nhau?!

 

Mưa Hoài phố

Có một bận tôi về thăm phố Hội

Mưa xiên ngang làm nắng thẹn lưng cầu

Trăng mười sáu gió lùa suôn kẻ tóc

Em u hoài soi bóng nước Hoài giang

 

Có một bận tôi về đi lang thang

Tôi trong phố, phố trong em thật đẹp

Màu rêu cũ chẳng làm phai nhan sắc

Nên áo em hường nhuộm thắm cả

môi xinh

 

Có một bận tôi về ghé thăm đình

Chùa Cầu đứng trông khách qua kẻ chợ

Em theo chồng, Cửa Đại chiều gió hú

Dốc Công Binh tôi đợi ướt câu thơ

 

Giờ em quên, phố vẫn tôi chờ!

Hàng ngàn khách đi mình tôi nán lại

Bánh vạc đầu đình chẳng buồn rao bán

Để mưa sấp mặt, bóng đổ phố thêm... xưa!

 

Độc thoại

Cô đơn như chiếc bóng

Ẩn mình dưới ngực sâu

Em chẳng ngại yêu đâu

Nên suốt đời theo đuổi

 

Bóng tìm về mong muội

Nép chân anh mỗi ngày

Rồi một chiều tắt nắng

Bỗng chìm vào men say!

 

Yêu anh nào có hay?

Dòng sông đồi tím lặng

Bóng ngủ sâu vực thẳm

Mắt biếc buồn mưa ngâu

 

Giờ anh đi nơi đâu

Xẻ ngang rừng bạt núi

Bóng tìm hoài không thấy

Lòng đau hoài... cơn đau!

 

Vẽ...

Ta ngồi vẽ đêm, đêm vẽ ta thành bóng

Bóng loang tường bóng đổ về không

Ta ngồi vẽ mây, mây bay về phía núi

Núi đứng giữa trời, núi hóa bơ vơ

 

 

Ta vẽ em trên nền trời xanh thẳm

Mắt biếc vô tình mắt biếc hững hờ

Ta yêu em, em yêu người cô phụ

Em hóa đêm buồn, đêm ẩn vào ta

 

Ta với ta, đêm thành cô độc

Ta với em, ta hóa vô thường...

 Đ.H.L