CÁC SỐ KHÁC
   + Số 247 (Tháng 8/2018)
   + Số 246 (Tháng 7/2018)
   + Số 245 (Tháng 6/2018)
   + Số 244 (Tháng 5/2018)
   + Số 243 (Tháng 4/2018)
   + Số 242 (Tháng 3/2018)
   + Số 241 (Tháng 1+2 /2018)
   + Số 240 (Tháng 12/2017)
   + Số 239(Tháng 11/2017)
   + Số 238 (Tháng 10/2017)
   + Số 237 (Tháng 9/2017)
   + Số 236 (Tháng 8/2017)
   + Số 235 (Tháng 7/2017)
   + Số 234 (Tháng 6/2017)
   + Số 233 (Tháng 5/2017)
   + Số 232 (Tháng 4/ 2017)
   + Số 231 (Tháng 3/ 2017)
   + Số 230 (Tháng 1+2/ 2017)
   + Số 229 (Tháng 12/ 2016)
   + Số 228 (Tháng 11/ 2016)
   + Số 227 (Tháng 10/ 2016)
   + Số 226 (Tháng 9/2016)
   + Số 225 ( Tháng 8/2016)
   + Số 224 (Tháng 7 - 2016)
   + Số 223 (Tháng 6/2016)
   + Số 222 (Tháng 5/2016)
   + Số 221 (tháng 4/2016)
   + Số 220 (tháng 3/2016)
   + Số 218 + 219 (Xuân Bính Thân)
   + Số 217 (tháng 12/ 2015)
   + Số 216 (Tháng 11/ 2015)
   + Số 215 (Tháng 10/ 2015)
   + Số 214 (Tháng 9/ 2015))
   + Số 213 (Tháng 8/ 2015)
   + Số 212 (Tháng 7/ 2015)
   + Số 211 (Tháng 6/ 2015)
   + Số 210 (Tháng 5/ 2015)
   + Số 209 (Tháng 4/ 2015)
   + Số 208 (Tháng 3/ 2015)
   + số 206 + 207 (số Xuân Ất Mùi 2015)
   + Số 205 (Tháng 12/ 2014)
   + Số 204 (Tháng 11/ 2014)
   + Số 203 (Tháng 10/ 2014)
   + Số 201 + 202 (Tháng 8,9/ 2014)
   + Số 200 (Tháng 7/ 2014)
   + Số 199 (Tháng 6/ 2014)
   + Số 198 ((Tháng 5/ 2014)
   + Số 197 (Tháng 4/ 2014)
   + Số 196 (Tháng 3/ 2014)
   + Số 194 + 195 (Xuân Giáp Ngọ 2014)
   + Số 193 (Tháng 12/ 2013)
   + Số 192 (Tháng 11/ 2013)
   + Số 191 (Tháng 10/ 2013)
   + Số 190 (Tháng 9/ 2013)
   + Số 189 (Tháng 8/ 2013)
   + Số 188 (Tháng 7/ 2013)
   + Số 187 (Tháng 6/ 2013)
   + Số 186 (Tháng 5/ 2013)
   + Số 185 (Tháng 4/ 2013)
   + Số 184 (Tháng 3/ 2013)
   + Số 183 (Xuân Quý Tỵ/ 2013)
   + Số 182 (Tháng 12/ 2012)
   + Số 181 (Tháng 11/ 2012)
   + Số 180 (Tháng 10/ 2012)
   + Số 179 (Tháng 8,9/ 2012)
   + Số 178 (Tháng 7/ 2012)
   + Số 177 (Tháng 6/ 2012)
   + Số 176 (Tháng 5/ 2012)
   + Số 175 (Tháng 4/ 2012)
   + Số 174 (Tháng 2,3/ 2012)
   + Số172 +173 (Xuân Nhâm Thìn 2012)
   + Số 171 (Tháng 11/ 2011)
   + Số 170 (Tháng 10/ 2011)
   + Số 169 (Tháng 8,9/ 2011)
   + Số 168 (Tháng 7/ 2011)
   + Số 167 (Tháng 6/ 2011)
   + Số 166 (Tháng 5/ 2011)
   + Số 165 (Tháng 4/ 2011)
   + Số 164 (Tháng 3/ 2011)
   + Số163 Xuân Tân Mão 2011
   + Số 162 (Tháng 12/ 2010)
   + Số 161 (Tháng 10,11/ 2010)
   + Số 160 (Tháng 9/ 2010)
   + Số 159 (Tháng 7/ 2010)
   + Số 158 (Tháng 6/ 2010)
   + Số 157 (Tháng 5/ 2010)
   + Số 156 (Tháng 4/ 2010)
   + Số 155 (Tháng 3/ 2010)
   + Số 153-154 Xuân Canh Dần 2010
   + Số 152 (Tháng 12/ 2009)
   + Số 151 (Tháng 11/ 2009)
   + Số 150 (Tháng 10/ 2009)
   + Số 149 (Tháng 8,9/ 2009)
   + Số 148 (Tháng 7/ 2009)
   + Số 147 (Tháng 6/ 2009)
   + Số 146 (Tháng 5/ 2009)
   + Số 145 (Tháng 4/ 2009)
   + Số 143 (Tháng 3/ 2009)
   + Số 141-142 Xuân Kỷ Sửu 2009
   + Số 139-140 (Tháng 11,12/ 2008)
   + Số 138 (Tháng 10/ 2008)
   + Số 137 (Tháng 9/ 2008)
   + Số 136 ( (Tháng 8/ 2008)
 
Số 214 (Tháng 9/ 2015))
 
Trò chuyện cùng cây – Vũ Thị Huyền Trang

Rã rời đẩy cửa bước vào phòng, Di đổ uỵch xuống giường, ngó qua bên cạnh thấy cu Bin khẽ cựa mình trở giấc. Chị vẫn cúi gằm mặt vào cái máy tính, quờ tay đập nhẹ xuống giường hỏi Di:

- Em đã đọc thông tin mới nhất về vụ chiếc máy bay MH370 mất tích chưa?

Di không trả lời. Nàng hoàn toàn kiệt sức sau khi đi lạc hơn mười cây số trên đường cao tốc ra sân bay. Di ghét những con đường hiếm hoi điểm quay đầu. Nó như dụ dỗ con người ta vào mê lộ hào nhoáng rộng dài để rồi đánh lừa phận người trong một hành trình hun hút mà không có bất cứ sự lựa chọn nào ngoài việc cứ phải trôi đi. Đường cao tốc phải chăng cũng giống như tuổi trẻ của mỗi người. Trong điểm xuất phát ai cũng cả tin một cách hồn nhiên rằng cứ đi đi đừng hoảng sợ, phía trước có rất nhiều ngả rẽ, rất nhiều sự lựa chọn. Để rồi đơn độc giữa dòng đời. Chỉ cần một lần nhấn ga thôi, dẫu ngay sau đó bạn nhận ra mình đã đi nhầm đường thì cũng không còn kịp quay lại nữa. Phải mất một khoảng thời gian rất dài bạn mới có cơ hội chuộc lại lỗi lầm. Đi qua vài ba lần bồng bột thì tuổi thanh xuân cũng như cánh hoa đã phai màu. Trở về sau từng ấy đớn đau thì thân xác này xin phó thác cho số phận.

- Nó đã rơi ở Ấn Độ Dương, nghe nói dưới độ sâu hơn ba nghìn mét. Mà em nghĩ gì về cái gọi là lỗ hổng thời gian, nơi đã nuốt vào lòng nó không biết bao nhiêu bí ẩn?

- Đó là những điều kỳ bí, em không biết. Khoa học họ giải thích nhì nhằng lắm. Em chỉ biết xung quanh chúng ta cũng có vô vàn những hố đen. Vào một ngày nào đó không báo trước chúng nuốt chửng người ta yêu thương hay điều ta nâng niu quý trọng. Như đã từng nuốt chửng tuổi thanh xuân của chị em mình.

Chị không nói gì, có lẽ đã rời mắt khỏi bản tin về vụ chiếc máy bay mất tích bí ẩn mang theo mấy trăm số phận con người. Không biết từ bao giờ niềm vui của chị chỉ neo đậu trên vài tờ báo mạng, mấy bộ phim truyền hình Hàn Quốc và truyện ngôn tình. Chị không màng chuyện thời sự, không quan tâm đến giá xăng, thậm chí tiền trong ví sắp hết chị cũng chẳng buồn bận tâm. Chị sống bản năng, thích gì làm nấy khiến nhiều lúc Di nghĩ chị còn là một đứa trẻ chưa kịp trưởng thành. Vậy mà chị làm mẹ của thằng nhỏ mười hai tuổi khi trong đầu nó lúc nào cũng chứa một vạn câu hỏi vì sao? Có lẽ đó là việc chỉn chu nhất mà chị từng làm từ cái đêm người đàn bà ấy gõ cửa nhà Di xin được ở cùng. Nhà không quá rộng nhưng Di sợ cảm giác ở một mình nên dán tờ rơi tìm thêm người ở chung. Có rất nhiều người mang theo số phận đến gõ cửa nhưng không ai mang lại cảm giác yên tâm như khi Di nhìn thấy mẹ con chị lếch thếch dắt nhau đến trong đêm mưa gió. Chị nhìn Di như van lơn cầu cứu, đôi vai gầy run lên vì lạnh. Còn thằng nhỏ đã dựa vào người mẹ mà ngủ đứng tự lúc nào. Giống như Khang từng nói, bất cứ sự hạnh ngộ nào cũng là định mệnh, nên khi chị đến bên đời Di và bảo: “Chị không có chỗ nào để đến, nơi nào để đi”. Di đâu nỡ chối từ…

Sau này Di từng hỏi chị sao không chọn một ngày nắng ấm mà đi? Tội tình chi phải dắt theo con giữa đêm giông gió để đày đọa bản thân và đứa nhỏ đang còn trong cơn buồn ngủ? Chị cười bảo khi đó trong đầu chị chỉ độc một ý nghĩ nếu còn lần chần thì rất có thể sẽ không bao giờ đủ can đảm bước chân ra khỏi ngôi nhà đó. Thằng nhỏ tiếc hoài bộ xếp hình quên mang theo, nó từng nhớ căn nhà ấy đến mức thường gọi tên ký ức trong mỗi giấc mơ. Nhưng lạ thay trong hàng vạn câu hỏi vì sao, nó chưa từng bao giờ hỏi mẹ mình vì sao mẹ ra đi? Vì sao trong suốt hai năm qua mẹ không trở lại? Di cũng không hỏi, cứ để mọi chuyện tự nhiên như ngày đầu chị đến. Những mẩu chuyện của chị Di cũng vờ như không chắp nhặt. Hôm đọc tin tai nạn máy bay chị tiện mồm kể bâng quơ như thể không phải đang kể về nỗi đau của chính mình.

- Anh ấy mất trong một vụ tai nạn. Ô tô khách đổ đèo mất thắng lao xuống vực sâu trên đường đi Tây Bắc. Khi ấy chị đang mang bầu Bin, nghén không ăn được gì người xanh xao vì ốm. Chị bị sỏi thận, uống thuốc tây không khỏi lại có hại cho thai nhi. Anh bảo nghe đồn trên Điện Biên có thầy lấy thuốc nam giỏi lắm. Nên sáng ấy anh đi.

Lúc chị kể thì Di đang dùng phần mềm cắt ảnh. Chỉ là một trò chơi thôi, bức ảnh duy nhất chụp cùng Khang Di không nỡ xóa. Thỉnh thoảng mang nó ra cắt nhỏ ghép linh tinh, đầu người này vào thân người kia để mang khối óc này nghe thấy tiếng nhịp tim người khác. Bin đi qua ngó vào màn hình bảo:

- Trò này thì có gì vui. Con có thứ vui hơn này. Cô cho một bài tập về nhà nên con ước gì chúng ta có thể cùng làm.

Bin cầm trên tay chiếc chậu sứ nhỏ màu xanh chắc mới bới tìm được trong đống đồ hổ lốn vứt dưới góc tầng hầm. Đó là chậu cây xương rồng Khang tặng. Khi Khang đi cây xương rồng tự nhiên nhũn mềm rồi chết. Di sợ phải nhìn thấy xác cây nên quẳng chiếc chậu vào một xó. Giờ nó nằm trên hai bàn tay mũm mĩm của Bin. Nhưng nó có ích gì cho bài tập về nhà của một thằng bé mười hai tuổi?

- Cô giáo nói, mỗi đứa chúng con đều phải trồng một cây xanh.

- Để làm gì? - Di buột miệng hỏi, lời vừa thốt ra đã cảm thấy xấu hổ trước một đứa trẻ tâm hồn còn mơn mởn như một mầm cây.

- Để làm bạn.

- Làm bạn? - Chị quay lại hỏi con.

- Vâng thưa mẹ. Cô nói sẽ thật tuyệt khi mỗi ngày chúng ta đều có thể trò chuyện cùng cây.

Khi tặng cây cho Di, Khang cũng từng nói cây sẽ thay thế anh ở bên nàng mỗi lúc anh xa thành phố. Như đã làm xong phận sự an ủi nên Khang rất bình thản để ra đi. Trong quãng thời gian dài dằng dặc ngồi đợi Khang về Di đã nghĩ người đàn ông ấy không thuộc về mình. Liệu có thể nào tồn tại song song nhiều trạng thái cảm xúc đối ngược nhau. Vừa tin yêu lại vừa hoài nghi, vừa bình yên lại vừa giông gió? Khang làm việc cho một tổ chức phi chính phủ, các dự án nối tiếp nhau kéo tuột anh khỏi Di như một cơn lốc. Khang yêu công việc đó và tận tụy với những chuyến đi. Nhiều khi Khang không nhớ đến việc phải trở về. Không quan tâm đến cảm giác chờ đợi mòn mỏi của Di. Thành phố thì vốn không phải nơi lý tưởng để mà chờ đợi. Di bắt đầu thấy mình lạc đường trong đại lộ cô độc miên miết không một bóng người an ủi. Di muốn tìm chỗ quay đầu nhưng không thể. Có những dải ngăn cách vô hình đã lấp dần mọi ngả quay đầu. Di cứ chờ đợi từng ngày dài và nghĩ biết đâu đấy ngay cả khi đi lạc thì con người ta vẫn có thể tìm thấy những bất ngờ phía trước. Thực chất mà nói Di đã quá yếu đuối khi nhìn lại quãng đường phía sau, nên cứ bấu víu vào mối tình mà mình tận tụy vun đắp suốt bao năm để mong Khang sẽ vì nàng mà thay đổi. Đáp lại sự chờ đợi ấy, Khang đi…

Di đứng lại bên vệ đường đầy bất an. Sau khi đi lạc người ta thường hoài nghi tất cả những con đường mà mình gặp. Giống như chị từng nói, kể từ khi rời khỏi căn nhà đó chị đã không bao giờ dám trang hoàng vun vén cho một ngôi nhà nào khác nữa. Vì chị sợ nó rồi cũng sẽ không thuộc về mình. Nó thuộc về những bí mật được ai đó cất giấu để một ngày nào đó tìm đến và đánh bật chị khỏi căn nhà của chính mình. Như cách mà người đàn bà xa lạ ấy dẫn đứa nhỏ cũng trạc tuổi cu Bin đến bấm chuông nhà chồng chị và nói đứa trẻ ấy chính là huyết thống nhà này. Nhà chồng chị không thốt được một lời vì thằng nhỏ đó giống anh như đúc. Từng ấy tháng năm chị sống thờ chồng và phụng dưỡng cha mẹ của anh, lòng không thôi giày vò bản thân vì chuyến đi định mệnh của chồng. Nhưng chị đâu biết rằng thực ra chuyến đi ấy anh về thăm người tình đã sắp đến kỳ sinh nở. Vậy mà chị đã mất cả tuổi thanh xuân để tôn thờ một tình yêu cứ nghĩ là thủy chung tuyệt đối. Người đàn ông ấy vẫn mỉm cười câm lặng trên di ảnh. Lòng chị thành núi lửa, tự nung chảy mình trong thứ dung nham chảy từ lòng oán hận mà chị không thể trút lên ai. Chị phải đi. Nhất định phải đi. Nếu ở lại có khi nỗi oán hận sẽ biến chị thành ác quỷ.

- Con sẽ trồng loài cây mà mẹ thích. Nói cho con biết đi…

- Mẹ không thích trồng cây. Vì nếu nó chết đi sẽ để lại những khoảng trống.

- Mẹ đừng lo. Con sẽ chăm sóc nó.

Một ngày, Bin ôm chậu cây nhỏ đặt trước mặt hai người phụ nữ trong nhà. Đó là một cái cây nhỏ, Di không biết tên cây. Thằng nhỏ đã nhặt cây ở ven đường khi đội vệ sinh môi trường vừa xới tung nó lên ở một góc phố nào đó. Chị gọi nó là cây gai vì thấy thân nó xù xì vài chiếc gai cùn chẳng thể dọa được ai. Bin nói tên nó là cây xanh. Chỉ đơn giản vậy thôi vì lá nó màu xanh.

- Thử đoán xem hoa nó sẽ màu gì? - Di nói.

- Chị cá là nó màu đỏ.

- Em thì không nghĩ thế, có thể là màu trắng hoặc màu vàng.

- Nhất định là màu đỏ. Như thế sẽ hợp với căn phòng này hơn. Mà không phải ngày xưa em từng yêu một anh chàng chuyên mặc áo sơ mi màu đỏ đó sao?

Di ngớ người rồi bật cười. Phải. Khang lúc nào cũng như một đốm lửa cháy đỏ rực giữa đời. Giờ đốm lửa ấy thắp sáng phương trời nào đó Di không biết. Nhưng hóa ra Di cũng đã từng yêu màu đỏ. Đã bao lâu rồi nhỉ? Di cũng không còn nhớ nữa.

- Có thể nó là loại cây không có hoa - Bin thơm nhẹ lên chiếc lá xanh rờn và thủ thỉ với cây như thế.

Ừ nhỉ. Trẻ nhỏ hình như chúng luôn nhìn mọi thứ thật giản đơn.

 

Khu tập thể Di đang ở bỗng nhiên nhận lệnh giải tỏa vì nhiều nhà trông xập xệ lắm rồi. Chị nghe tin thì buồn đến mức bỏ dở cả tập phim truyền hình Hàn Quốc đang đến đoạn bi lụy nhất. Khu tái định cư là một chung cư hiện đại và thoáng mát. Di đã bỏ thêm tiền để được sở hữu một căn nhà thật rộng. Thằng nhỏ chọn một chỗ nhiều ánh nắng mặt trời để đặt chậu cây và bảo:

- Này người bạn nhỏ. Chúng ta đã đến nơi rồi.

Di mỉm cười lôi chị vào phòng bếp cùng bàn xem chỗ nào đặt bàn ăn, chỗ nào kê lò nướng, vẫn còn rộng có khi nên mua một bể cá tung tăng. Chị thích gam màu đỏ để trang trí trong phòng cu Bin nhưng Di cứ nhất quyết chọn màu xanh. Thằng nhỏ chống cằm nhìn người lớn rồi nó bật cười bảo:

- Ô kìa phòng con thì sao không để con tự chọn màu.

- Ừ nhỉ… - Chị và Di ngó qua nhau không hiểu mình quá trẻ con hay là tại thằng nhỏ kia đã lớn. Thế đèn ngủ màu gì? Nội thất màu gì? Hướng này hẳn là hướng Đông Nam. Không! Nhất định chị đã nhầm, em cá nó là Đông Bắc. Ồ nếu vậy thì nó hợp tuổi chị hay hợp tuổi em hơn? Góc này trống trải quá chị nghĩ chúng ta nên mua một cái máy may nho nhỏ, chị sẽ may áo dài và váy cưới cho em. Thế góc này thì sao? Mẹ đừng kê bình hoa giả vào đấy nhé, tại sao lại không trồng thêm một chậu cây xanh thưa mẹ? Vậy thì chắc phải cần thêm vài cái ghế? Để làm gì chứ? Để tối nào chúng ta cũng ngồi trò chuyện cùng cây. Ừ! chỗ này rộng lắm chắc sẽ đủ để kê không chỉ ba chiếc ghế phải không nào…

V.T.H.T 

 
 CÁC BÀI KHÁC
- Trụ sở: K54/10 Ông Ích Khiêm, thành phố Đà Nẵng
- ĐT: 0511.2211823, Fax: 0511.3519300
- Email: tapchinonnuoc@gmail.com