SÁNG TÁC
Thương lắm tóc dài ơi! - Vũ Kim Liên

Đêm nay, em mặc một chiếc váy dài màu trắng có những đường tua màu hồng phấn. Mái tóc đen huyền được thắt bằng dải ruy băng cánh cam buông dài sau lưng. Đôi mắt bồ câu long lanh, ướt rượt.

Đẹp quá! Ai đó trong số đám bạn đông đúc của em đã thốt lên như vậy khi nhìn thấy em lăng xăng đi lại giữa mọi người. Hai má em bừng đỏ. Đôi tay búp măng thon dài lúc thì sửa lại mấy bông hoa trong lọ, lúc đưa lên vuốt mấy sợi tóc mai lòa xòa trước trán. Em đi lại, nói cười với mọi người. Em cảm ơn những lời chúc, những món quà nhỏ mà bạn bè, người thân dành tặng cho em.


Đêm nay, em bước vào tuổi 19. Để kỷ niệm sự kiện này, chiều nay em đã cố công làm một chiếc bánh gatô. Em hân hoan mang chiếc bánh đặt giữa bàn hoa và cắm nến. 19 ngọn nến lung linh đủ các sắc màu soi tỏ nụ cười và ánh mắt long lanh ngấn lệ của em. Em đang rất hạnh phúc. Mọi người cùng cất lên tiếng hát chúc mừng sinh nhật em. Ngồi xuống ghế, hai tay chắp trước ngực, em như mê đi trước lời cầu nguyện của tuổi 19. Và, em thổi nhẹ. Vẫn còn một ngọn nến ngay phía trước mặt em chưa tắt. Đèn điện bật sáng, khuôn mặt em dù đã được trang điểm  vẫn nhận ra những đường gân xanh mờ nơi thái dương. Run run đưa con dao trên mặt chiếc bánh, em cắt nó thành nhiều mảnh nhỏ. Và em mang những chiếc bánh đến cho mọi người trong sự hồi hộp, nín lặng của tất cả. Dường như không ai muốn nói một lời nào. Bước chân em chênh chao. Em đã 19 tuổi. Cái tuổi hồn nhiên nhiều mơ mộng và hoài bão. Chỉ còn hai năm nữa là em tốt nghiệp đại học. Em sẽ ra trường làm cô giáo. Ngay từ bé, khi theo mẹ đến lớp mẫu giáo, em đã mơ được đứng trên bục giảng. Được nói với các em về đường chân trời và những khao khát của con người vươn tới vũ trụ bao la. Em muốn kể cho các em nghe về sự tích cầu vồng bảy sắc. Về giấc mơ của những con còng gió và câu chuyện của những cánh buồm nâu...

Không ai nghe thấy lời ước nguyện của em trong đêm sinh nhật. Nhưng tất cả đều chung một ý nghĩ, rằng em đang mong cho mình lớn lên, cho sắc hồng thắm mãi trên má mình. Em mỉm cười. Nụ cười thân thiện và cởi mở. Em với tay lấy cây đàn ghi ta. Âm thanh rung ngân dưới mười ngón tay em. Đôi mắt bồ câu khép lại mơ màng. Suối tóc dài đổ xuống một bên vai. Bản tình ca mùa xuân bất tận vang lên. Nồng ấm. Mê say. Mọi người cùng vỗ tay, cùng hòa theo giọng hát của em. Như con chim sơn ca đang bay lượn giữa bầu trời, em chắt chiu từng sợi nắng, gom nhặt từng hạt mưa xuân theo thời gian gửi yêu thương tới cho mọi người. Đắm mình trong vòng tay bè bạn, người thân. Em như quên đi thực tại của chính mình. Em muốn đứng dậy đi một điệu valse nhưng đôi chân em đã không thể. Nhịp đi không còn lành lặn. Từng bước đi của em đã trở nên nặng nề. Em không thể...

Mẹ lén quay đi giấu những giọt nước mắt. Em đang mang trọng bệnh trong mình. Em biết. Tất cả mọi người đều biết. Nhưng em không khóc. Những ngày dài chống chọi với cơn đau em cũng không hề khóc. Em bảo nước mắt làm cho con người ta bé lại. Em đang muốn mình lớn mau, cớ sao em phải khóc? Rời giảng đường đại học, nhưng em không cô độc. Ngày ngày bạn bè vẫn mang đến cho em khi thì cuốn sách, lúc mấy bông hoa. Nhìn cô bạn lớp trưởng ngày một hao gầy, mái tóc dần trút xuống, gương mặt mỗi lúc một xanh xao, không ai cầm nổi nước mắt. Nhưng, em vẫn đàn, vẫn hát. Vẫn đến giảng đường khi có thể. Chỗ ngồi của em trong lớp vẫn để trống để đón em mỗi khi cơn đau tạm thời lui gót... Mỗi buổi chiều em lại nhờ mẹ đưa ra công viên chơi với các em nhỏ. Những lúc như thế không ai biết sự sống của em đang được tính từng ngày...

Đêm sinh nhật, em bỗng dưng khỏe mạnh hẳn lên. Em đã có thể tự mình làm một chiếc bánh, tự tay trang trí đêm sinh nhật theo ý mình. Khi những bài hát tạm ngưng, bạn của em rước thêm một người khách tới - bà lão mù đơn côi nhà ở cuối con hẻm nhỏ sau phố nhà em. Khi trước em vẫn thường hay lui tới dọn dẹp nhà cửa, đi chợ mua thức ăn thay bà. Bà lão mù coi em như người bạn nhỏ. Lâu rồi em không đến thăm, nhưng vẫn nhờ mẹ, nhờ chị gái mang quà đến biếu bà lão. Em đứng dậy, dắt tay bà lão lại bên mình. Cố nở nụ cười thật tươi em nói rằng em muốn dành cho bà lão một món quà thật đặc biệt, thật ý nghĩa mà em vừa mới cầu nguyện trước 19 ngọn nến. Cây nến còn lại chưa bị thổi tắt ấy chính là đôi mắt em dành tặng cho bà. Em trao cho bà lão mù tờ giấy có chữ ký của mình. Em muốn ngày em chia tay thế giới này là ngày bà lão được nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Em muốn gửi lại một phần thân thể mình cho cuộc sống này thêm một ngọn nến lung linh cháy mãi, sáng  mãi...

Em ôm lấy bà lão. Đặt lên đôi má nhăn nheo của bà một nụ hôn. Dải ruy băng trên đầu rơi xuống. Mọi người bật khóc. Thương lắm tóc dài ơi!

V.K.L
(Tạp chí Non Nước số 268)

 

CÁC TIN KHÁC
Chiếc xe đạp - Nguyễn Khắc Phước (07-08-2020)
Có một vuông trăng - Nguyễn Giúp (06-08-2020)
Vết chàm - Nguyễn Trọng Hoạt (03-08-2020)
Ngôn ngữ chính luận trong Tạp văn Phan Thị Vàng Anh - Nguyễn Đăng Kiên (31-07-2020)
Vợ người ta (29-07-2020)
Nắng ở ngoài sân... (28-07-2020)
Thương người - Thương mình - Lê Anh Dũng (27-07-2020)
Anh về với em - Hà Vinh Tâm (24-07-2020)
Đường về miền Trung - Hoàng Khánh Duy (23-07-2020)
Nhặt lên phiến lá xanh - vàng - Nguyễn Thị Anh Đào (22-07-2020)
Một đóa antigone - Nguyễn Nhã Tiên (21-07-2020)
Giấc mơ sông - Nguyễn Minh Hùng (20-07-2020)
Đồng xa nghi ngút (17-07-2020)
Tập thơ Ngược dòng thời gian - Tiếng nói từ trái tim về tình yêu và thân phận con người - Trần Mai Hường (16-07-2020)
Những bông hoa tình yêu - Trần Thúy Lành (15-07-2020)
Sự bí ẩn của yên lặng - Huỳnh Minh Tâm (14-07-2020)
Hè chói nắng (13-07-2020)
Khói chiều quê hương - Lê Kim Toàn (10-07-2020)
Chợt một lần - Lê Huy Hạnh (08-07-2020)
Giữa mùa nắng vàng - Nguyễn Đức Sơn (07-07-2020)
Thứ bảy, ngày 08/08/2020
Yêu thương và được yêu thương là một khúc nhạc thâm trầm, nghe mãi mà không biết chán.
De Stael

Hãy tha thứ cho những người đã làm bạn bị tổn thương.
Les Brown

Người có tài thấy được điểm mấu chốt, và coi tất cả những thứ khác là dư thừa.
Thomas Carlyle

Hành động có thể không mang tới hạnh phúc, nhưng không có hạnh phúc nào lại thiếu hành động.
William James

Trên đời này chỉ có một thứ mà bất cứ ai cũng không cướp đi được, đó chính là trí tuệ.
Khuyết danh

Người nào dám lãng phí một giờ đồng hồ hãy còn chưa phát hiện ra giá trị của cuộc sống.
Charles Darwin

Sự hào phóng thật sự đối với tương lai là việc đem cho tất cả trong hiện tại.
Albert Camus

Hãy mơ như thể bạn sẽ sống mãi và hãy sống như thể bạn sẽ chết hôm nay.
James Dean

Hướng ngược gió, càng hợp để bay, tôi không sợ ngàn vạn người ngăn cản, chỉ sợ chính bản thân mình đầu hàng.
Khuyết danh

Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0236-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn
- Chịu trách nhiệm nội dung: Phó chủ tịch Nguyễn Nho Khiêm
- Giấy phép số: 479/GP-STTTT của Sở Thông tin và Truyền thông cấp ngày 22/05/2020