SÁNG TÁC
Sao mình không về Hòa Xuân sớm hơn… - Nguyễn Hải Lý

Một người rất yêu phố bỗng hơn nhiều lần nghĩ và thốt lên như vậy chẳng qua là vì cảm thấy lòng mình quá tha thiết với Hòa Xuân mà thôi!
Mười tám năm về trước tôi chọn Đà Nẵng là nơi học tập, rồi quyết định ở lại đây làm việc và gắn bó bởi có quá nhiều ân tình với thành phố này. Gia đình nhỏ của tôi rời ngôi nhà đầy ắp kỷ niệm giữa lòng phố sau hơn chục năm sinh sống để về với mảnh đất Hòa Xuân vào một ngày tháng tư đất trời ngập tràn nắng mới và gió mới. 


Đất và người Hòa Xuân đón chúng tôi bằng tất cả sự thật thà vốn có của mình. Những con đường thẳng tắp như thênh thang hơn vì vắng người và xe cộ lại qua. Những vườn rau, lùm chuối xanh um mát mắt nằm xen lẫn với những ngôi nhà mới khang trang, đẹp đẽ. Những cơn gió lành ngọt ngào bất kể sớm, trưa, chiều... Và đặc biệt là những giọng nói, những ánh mắt người chân chất, hồn hậu như chờ đợi cuộc hội ngộ này đã từ lâu lắm.

Chẳng hiểu sao cho đến bây giờ, sau thời gian đã gắn bó, tôi vẫn giữ nguyên cảm giác ban đầu khi về Hòa Xuân. Rằng nơi đây không khác gì một vùng ngoại ô của một đất nước hiện đại nào đó trên thế giới mà tôi hay tưởng tượng qua sách vở hoặc gặp trên phim ảnh, là những miền quê mà những người giàu sang ở trung tâm các thành phố thường có một ngôi biệt thự ở đó để cả gia đình cùng về nghỉ ngơi thư giãn vào cuối tuần hay các kỳ nghỉ.

Tự nhiên tôi lại hình dung Hòa Xuân thời mà thành phố còn chưa có những cây cầu. Cũng chỉ cách hơn chục cây số là đến trung tâm Đà Nẵng nhưng chắc hẳn hồi ấy nơi đây là một vùng đất với những xóm làng, đồng ruộng bao la xanh ngát cây cối yên bình, xa xôi và khá biệt lập với phố. Người dân chẳng mấy khi xuống phố, nếu cần mua bán gì mà vùng Hòa Xuân không có thì người ta chỉ cần xuống đò qua bên Cẩm Lệ là sẽ có đầy đủ mọi thứ phục vụ cho nhu cầu của cuộc sống bình thường.

Còn giờ đây, khi những cây cầu hiện đại mọc lên nối liền đôi bờ thì từ Hòa Xuân chỉ cần chạy qua cầu Hòa Xuân hoặc cầu Nguyễn Tri Phương là có thể về phố không xa bằng các con đường khác nhau như Nguyễn Hữu Thọ, Cách Mạng Tháng Tám... Mỗi buổi sớm qua cầu sang nơi làm việc bên đường Nguyễn Hữu Thọ, lòng tôi lâng lâng hòa vào những đoàn người và xe nườm nượp đổ về phố đi làm, đi học và buổi trưa hay buổi chiều trở lại Hòa Xuân cũng vậy, thấy khoảng cách Hòa Xuân và phố hoàn toàn đã được nối liền gần gũi. Tuy vậy, chỉ cách nhau hơn một cây số giữa bên này cầu và bên kia cầu thôi, tôi vẫn cảm nhận rất rõ cái vẻ hoang sơ, thanh bình rất riêng của Hòa Xuân với những cánh cò thong thả kiếm ăn trên bãi bồi hay đậu trắng các ngọn cây ven sông, tiếng cá quẫy roi rói dưới lồng bè, sương mờ lãng đãng mặt nước…

Hòa Xuân hôm nay, con sông Cẩm Lệ vẫn êm đềm uốn lượn bao lấy những khu phố mới san sát nhà cửa đẹp đẽ và hiện đại. Là phường duy nhất của thành phố không có ngõ hẻm, tất cả các ngôi nhà ở Hòa Xuân đều trở mặt ra những con đường có lề có lối, khang trang và sạch sẽ. Bên cạnh lớp công dân trẻ từ khắp mọi miền đất nước về Đà Nẵng sinh sống và làm việc đã chọn Hòa Xuân làm nơi ở, mang theo về đây những đặc trưng, những nếp sống vùng miền khác nhau góp phần làm phong phú cho vùng đất này thì người dân gốc nơi đây vẫn gìn giữ được những nề nếp sinh hoạt vốn có từ lâu đời làm cho Hòa Xuân hoàn toàn khác với những vùng khác trong thành phố. Nhưng để bắt nhịp với sự thay đổi của một khu đô thị mới, đa số người dân ở Hòa Xuân đang tập thích nghi dần với cuộc sống từ sản xuất nông nghiệp chuyển sang buôn bán dịch vụ, đa dạng các ngành nghề.

Dấu vết của cuộc sống làng xóm nông nghiệp vẫn còn rất rõ đã làm nên nét đặc trưng tự nhiên của khu đô thị mới Hòa Xuân, làm tự đáy lòng ta cảm thấy thương thấy quý. Ra chợ Hòa Xuân, bốn mùa vẫn gặp chủ yếu là rau củ tươi non do chính tay người dân trồng đem bán rất rẻ. Những bà, những mẹ, những chị vốn chỉ quen việc trồng tỉa chăm bón giờ đây ra chợ đứng bán hàng bỗng thấy mình còn vụng về ăn nói, chưa thạo với việc nhẩm tính tiền. Chợ họp sớm và chỉ 9 đến 10h đã vãn hẳn người. Nhà nhà vẫn mang qua lại cho nhau nắm rau, nải chuối... Tết đến nhà nào cũng gói bánh tét bánh chưng, gọi nhau ăn uống. Làng xóm đã đổi thành đường phố nhưng những tên làng lâu đời như Lỗ Giáng, Trung Lương, Cẩm Chánh... với những đình đền miếu mạo vẫn được giữ lại...

Ở Hòa Xuân, có thể nghe tiếng chó sủa, tiếng dế gáy trong cỏ, tiếng ếch nhái kêu, tiếng gà râm ran gáy sáng nhưng cứ ra ngõ là có siêu thị, cửa hàng, quán cà phê, quán ăn... với đầy đủ các dịch vụ cần thiết cho cuộc sống từ bình dân đến cao cấp. Nhìn cảnh chiều chiều từng đám trẻ con thỏa thích đạp xe lòng vòng khắp các ngả đường, và ven bãi đất trống phía xa xa, những bụi lau nở trắng và hoa mua vẫn tím theo mùa bình yên, chắc hẳn ai đến đây cũng sẽ nghĩ: Sao mình không về Hòa Xuân sớm hơn?

N.H.L

CÁC TIN KHÁC
Ông lão say - Truyện ngắn Vân Thu (16-10-2018)
Về sông thiêng – Thơ Nguyễn Văn Tám (15-10-2018)
Mùa xuân náo động - Thơ Đinh Thị Như Thúy (12-10-2018)
Huyễn hoặc – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào (11-10-2018)
Về miền ngược gió - Thơ Nguyễn Hoàng Sa (10-10-2018)
Chiều Phan Thiết – Thơ Cẩm Lệ (09-10-2018)
Tháng mười – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương (08-10-2018)
Ở ngoài kia sông Cổ Cò xanh – Thơ Ngân Vịnh (07-10-2018)
Giọt sương – Thơ Lê Huy Hạnh (06-10-2018)
Thời xưa gió thổi về - Thơ Nguyễn Nhã Tiên (04-10-2018)
Giấc mơ chuông gió – Thơ Bùi Mỹ Hồng (03-10-2018)
Anh đã phát hiện ra em – Thơ Thanh Quế (02-10-2018)
Nơi Bác ở là một ngôi nhà sàn – Thơ Bùi Công Minh (01-10-2018)
Đèo Ngang – Thơ Bùi Công Minh (18-09-2018)
Nhà thơ già – Thơ Thanh Quế (17-09-2018)
Ngày xưa cha tôi kể - Thơ Nguyễn Văn Tám (16-09-2018)
Bầu trời nón lá – Thơ Lê Anh Dũng (15-09-2018)
Giấc mơ đi lạc – Thơ Nguyễn Hoàng Sa (14-09-2018)
Tín ngưỡng thờ Thiên Y Ana ở Ngũ Hành Sơn - Ngọc Giao (13-09-2018)
Lưu Quang Vũ với quê hương Đà Nẵng - Bùi Văn Tiếng (12-09-2018)
Thứ tư, ngày 17/10/2018
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn