SÁNG TÁC
Quà sinh nhật - Đinh Lê Vũ

Sinh nhật của anh trước sinh nhật cô gần nửa tháng. Cả tuần lễ trước sinh nhật anh, cô băn khoăn suy nghĩ, cố tìm một cái gì đó hay hay làm quà tặng anh. Cô hỏi ý kiến đứa bạn thân, rồi sáng Chủ nhật, hai đứa loay hoay hàng giờ trong khu trung tâm Sài Gòn mới tìm được một cái cà vạt xinh xinh. Cái cà vạt màu vàng nhạt, có hoa văn nhè nhẹ màu xanh. Cô hì hụi ghé mua một tờ giấy gói quà màu thật nhã, hì hụi cắt dán, gởi ra Hà Nội tặng anh. 


Cô tự tay làm việc này một cách thật tỉ mỉ, say mê, trước đây cô chưa hề để tâm làm bao giờ. Để rồi sau đó, nhận ra mình lâng lâng hạnh phúc khi nghe anh khen gói quà đẹp, khen cái cà vạt đẹp, cả đứa con gái mười hai tuổi của anh cũng khen ai chọn quà cho bố khéo quá. May mà anh không kể thêm là vợ anh có nói gì, không thì, cô sẽ chạnh lòng biết mấy. Buổi tối anh vui vẻ tổ chức tiệc sinh nhật đầm ấm cùng vợ và con gái, cô ở Sài Gòn nằm một mình trong phòng ngó lên trần nhà, cố tưởng tượng anh đang pha trò, cười đùa thế nào, món lẩu đầu cá hồi anh trổ tài nấu đãi vợ con ngon lành đến thế nào… Cô buồn muốn khóc… Anh chưa bao giờ kể cô nghe về người phụ nữ vợ anh, cô cũng không có ý hỏi. Cô sợ nghe câu trả lời thật thà của anh, bởi cô biết, anh không nói dối cô bất kỳ chuyện gì. Anh sẽ làm cô đau lòng…


Anh điện thoại cho cô: “Sinh nhật này, anh tặng em cái điện thoại V3 nhé, em thay cái điện thoại cũ xì đang xài đi.” Cô hốt hoảng lắc đầu: “Thôi đừng, em không muốn.” Anh lại vô tư: “Hay lọ Cindy 5 nhé, để em đi dự tiệc…”. Cô bối rối: “Em đâu có đi nhiều. Phí tiền lắm!”. “Sợi dây chuyền bạch kim mặt ngọc vậy?”. Cô tìm cách hoãn binh: “Hôm nào mình gặp nhau rồi tính.”. Anh tỏ ý không bằng lòng: “Em lúc nào cũng vậy. Chán chết!” Anh nói chán chết nhưng nghe giọng anh nghe vui lắm. Cô thở phào như vừa thoát khỏi một tình huống gay cấn. Cô yêu anh, nhưng luôn nhạy cảm với những vấn đề liên quan tới tiền bạc. Cô không muốn anh nghĩ cô cũng giống như mấy đứa con gái đua đòi khác, mè nheo và thực dụng. Thật lòng, cô chỉ cần có anh.

Anh hồ hởi hứa: “Sinh nhật em, nhất định anh bay vào Sài Gòn. Tụi mình tổ chức sinh nhật chung. Em muốn tổ chức sinh nhật như thế nào, anh cũng chìu.” Dù còn gần nửa tháng nữa mới tới sinh nhật, cô vẫn đếm từng ngày… Khi anh vào, cô sẽ đưa anh đến quán cà phê cô thích, chỉ cho anh thấy chỗ ngồi quen thuộc của cô mỗi khi cô nhớ anh, sẽ đưa anh đi ăn những món ăn miền Nam khoái khẩu, để anh có dịp hiểu thêm ở trong này cô sống thế nào. Sẽ cùng anh đi coi kịch, hay đi nghe nhạc ở một nơi nào đó… Lâu lắm rồi, cô chưa có dịp đặt chân đến nhà hát. Sẽ cùng anh về Thanh Đa ngồi bình yên nhìn ra mặt sông Sài Gòn loáng nước… Cô say mê nói về kế hoạch của mình, anh cũng cười cười phụ hoạ theo, rồi nhẹ nhàng: “Em quên là anh không thể đi cùng em đến những nơi đông người à?”. Cô hẩng người lại, nhưng trấn tĩnh ngay: “Em quên khuấy đi mất!”. Suy cho cùng, điều đó có hề gì, khi cô có anh. Có anh, cô chẳng cần đi đâu hết, chỉ cần kiếm một nơi thanh vắng nào đó, để được ôm chặt lấy anh, nghe anh nói, nhìn anh cười. Vậy là quá đủ…

Một ngày trước sinh nhật cô, anh thông báo bằng giọng ỉu xìu: “Con gái anh bị bệnh, anh không vào với em được…” Cô cuống lên: “Bé có sao không anh?”. Anh trấn an cô: “Sốt xuất huyết, nhưng cũng đã qua cơn nguy kịch. Em đừng buồn nhé!”. Nước mắt cô ứa ra, lặng lẽ: “Em không buồn đâu, mình còn nhiều dịp khác mà…”. Khi nói câu này, cô chợt nghĩ, ở đầu dây bên kia, chắc anh sẽ hài lòng. Cô không dám đòi hỏi gì ở anh, cũng chẳng biết là mình sẽ có được anh bao nhiêu ngày. Bởi sau này, cô lấy chồng, người chồng chắc chắn sẽ không phải là anh, anh không đời nào bỏ vợ mà cưới cô đâu… Cô vốn tự nhiên nghĩ thế, chưa bao giờ anh và cô nói với nhau một cách nghiêm túc về quan hệ của hai người… Anh chỉ có thể là mối tình lớn, giấc mơ của đời cô, như hầu hết những người đàn bà khác, chỉ có một mối tình lớn duy nhất trong đời…

Buổi tối sinh nhật, cô rủ đám bạn cùng công ty đi ăn, đi vũ trường đến tận nửa đêm. Cô tắt điện thoại từ sớm. Giữa cái không khí nhộn nhạo kia, anh có gọi cũng sẽ chẳng nói được điều gì. Vả lại, cô đang buồn, nên không muốn bắt gặp, nghe thấy bất kỳ điều gì liên quan đến anh… Cô về nhà trong trạng thái ngây ngất, mệt nhoài. Mở máy điện thoại trong lúc đầu óc lơ mơ, cô nhận được một loạt tin nhắn của anh. Chuông đổ dồn dập, rồi giọng anh bực dọc: “Em đi đâu giờ này mới về? Lại tắt điện thoại? Em có biết là tay đệ tử của anh đi mua quà và hoa mang đến chờ em từ 5 giờ chiều đến nửa đêm mà chẳng gặp em không? Em chẳng nghĩ gì đến anh cả!”. Cô tỉnh hẳn người, lúc này mới nhận ra có bó hoa hồng thật lớn cắm trên bàn viết, cánh đã bắt đầu rủ xuống và hộp quà nhỏ xinh xắn, sang trọng. Một chiếc dây chuyền bạch kim, mặt ngọc có hoa văn chạm trổ tinh xảo, to tròn… Có phải là món quà cô thích? Cô thấy ấm ức, vì điều không thể nói ra. Sao không phải là cái gì đó, đơn giản thôi, nhưng do chính anh chọn, món quà chở theo tình yêu của anh, là một phần của anh? Món quà kia trịch thượng và xa lạ với cô biết bao… Cô buông người rã rời, trong cô, tràn ngập một cảm giác như là thất vọng. Cô thấy lòng trống rỗng, không buồn, không vui, không còn gì quan trọng… Hiện lên trong tâm trí cô lúc này là khuôn mặt thân yêu của anh, đang trở nên mờ dần, mờ dần, nhạt nhoà không đường nét…

Đ.L.V
CÁC TIN KHÁC
Về thăm nội - Nguyễn Nho Thùy Dương (19-08-2019)
Đình Nại Hiên Đông - Lê Văn (16-08-2019)
Đóa phù dung - Trần Trình Lãm (15-08-2019)
Hồn biển - Nguyễn Văn Tám (14-08-2019)
Nhà báo và chữ nghĩa - Bùi Văn Tiếng (13-08-2019)
Mặt trận - Ngân Vịnh (12-08-2019)
Người đàn bà đẹp đi đâu? - Mai Hữu Phước (09-08-2019)
Cà phê nhạc sống - Đinh Lê Vũ (08-08-2019)
Quà của ấu thơ - Trần Nguyên Hạnh (07-08-2019)
Em trách chi...- Nguyễn Nho Khiêm (06-08-2019)
Một gạch - Thanh Quế (05-08-2019)
Những lao xao trong gió - Đinh Thị Như Thúy (02-08-2019)
Nàng ở cổng trời - Nguyễn Thị Anh Đào (01-08-2019)
Giàn mướp đắng - Mỹ An (31-07-2019)
Đình làng Phước Trường - Lê Văn (29-07-2019)
Dăm ba hạnh phúc ngắn - Nguyễn Nho Thùy Dương (26-07-2019)
Như quên mùa hè! - Tăng Tấn Tài (25-07-2019)
Lễ mừng lúa mới của người Katu - Đỗ Thanh Tân (24-07-2019)
Người vẽ trời ở phía đằng Tây - Bùi Việt Phương (23-07-2019)
Nghị quyết số 43-NQ/TW nhìn từ góc độ văn học nghệ thuật - Bùi Văn Tiếng (22-07-2019)
Thứ ba, ngày 20/08/2019
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn