VĂN NGHỆ ĐỜI SỐNG
Nhớ bạn văn trẻ năm xưa - Tiểu Khê

Trước khi chia tách tỉnh, Quảng Nam - Đà Nẵng đã có một lực lượng viết văn xuôi trẻ khá hùng hậu. Nhiều tác phẩm chọn lọc của các tác giả ấy đã được chọn in trong tuyển văn trẻ Quảng Nam - Đà Nẵng do Nhà xuất bản Trẻ ấn hành. Đó là một tuyển văn dày dặn và hay của thời ấy giúp người đọc có được cái nhìn tổng quát về các gương mặt văn xuôi trẻ Quảng Nam - Đà Nẵng. 

Gần như xuất hiện đồng thời là Hồ Trung Tú và Nguyễn Lộc An. Những trang viết trong trẻo và tươi trẻ đã làm nên cá tính của cả hai, nhất là Nguyễn Lộc An với truyện ngắn “Màu lá dâu non”. Tiếc là Nguyễn Lộc An đã qua đời khá sớm khi mới bước vào tuổi hai mươi hai. Lê Trâm với những cựa quậy giữa hiện thực huyền ảo và những câu chuyện thấp thoáng bóng dáng hiện thực mà “Lai lịch một Thành Hoàng” là một ví dụ với nhận xét của một nhân vật trong truyện: “Không có Thành Hoàng, người lương thiện lấy ai đùm bọc”. Đà Linh xuất hiện khá lạ với “Truyện của Người” với “con mắt đáo để ngầm lấp ló sau những dòng chữ” (Đào Hiếu). Rồi xuất hiện một số truyện ngắn bám sát với đời sống của Trần Kỳ Trung v. v...

Có một giai đoạn người ta chờ đợi để đọc các truyện ngắn của Phạm Ngọc Cảnh Nam, các truyện ngắn dài kỳ in trên báo Quảng Nam - Đà Nẵng chủ nhật. Và đã làm nên một thời kỳ huy hoàng của báo Quảng Nam - Đà Nẵng hồi ấy. Hết “Con dao mổ” đến “Cái bóng trắng”. Rồi “Cái bóng đen”. Những truyện ngắn hay viết trực diện về những góc khuất của ngành y. Một cách nhìn vào cuộc sống không chút khoan nhượng đã làm nên thương hiệu Phạm Ngọc Cảnh Nam một thời. Nguyễn Tam Mỹ với các bút ký “dậy sóng” in trên báo Văn nghệ (Tiếng chim không báo điềm lành...). Bất ngờ xuất hiện với “Nước mắt Chí Phèo” trên báo Văn nghệ, Trương Vũ Thiên An khiến người đọc chú ý với một truyện ngắn viết rất chắc tay.

Chuyển từ lĩnh vực thơ sang, Quế Hương đằm thắm trong từng truyện ngắn. Các truyện đều có những cái nhìn sâu sắc và lạ. Bắt đầu từ “Bức tranh thiếu nữ áo lục” in và đoạt giải tạp chí Sông Hương. Chị viết khá đều. Truyện của chị xất hiện trên nhiều tờ báo, tạp chí văn nghệ nổi tiếng. Là một trong các nhà văn nữ tiêu biểu của cả nước.

 Dường như đồng thời với việc cho ra đời ca khúc “Cả nhà thương nhau” đạt giải nhất cuộc thi sáng tác ca khúc cho thiếu nhi năm 1989, Phan Văn Minh viết khá nhiều truyện ngắn, truyện nào cũng “đọc tốt”. “Hội làng” là một truyện ngắn gọn ghẽ, dung lượng vừa phải nhưng tải được nhiều câu chuyện với giọng văn mang hơi hướm giễu nhại đã đem lại giải nhất cho cuộc thi truyện ngắn của tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng. Mấy cái truyện khác: “Đêm trảng cát”, “Mỗi người có một cái tên”... xuất hiện sau đó cũng gây ít nhiều chú ý ở độc giả.

 Rồi Trần Kỳ Trung từ Quy Nhơn về có tập “Đop - nhà thơ”, Trần Trung Sáng với nhiều sáng tác viết cho thiếu nhi, Tiêu Đình với tập truyện ngắn “Phiên tòa trên cát”... Một bữa, bất ngờ xuất hiện truyện ngắn “Đảo dân ngụ cư” của Đỗ Phước Tiến. Dân mê văn ngơ ngác hỏi nhau: Đỗ Phước Tiến là ai vậy? Đó là kết quả những trải nghiệm và nhất là cái nhìn “thấu thị” của Tiến về “lại lịch” một gia đình người Hoa “ngụ cư” với những uẩn khuất không dễ gọi thành tên. Cái chất liêu trai, ma mỵ, kỳ lạ đã làm nên một truyện ngắn hay, khó lẫn của Đỗ Phước Tiến. Cũng những ngày tháng ấy độc giả đọc được “Cửa thiên đường chật hẹp” của Đoàn Bích Hồng, một truyện ngắn viết vững vàng về những người lính tình nguyện và không khí cuộc chiến biên giới Tây Nam. Đoàn Bích Hồng viết hay và chắc tay ngay từ truyện ngắn đầu tay...

 

Sau này, Hồ Trung Tú hình như ít viết truyện để đi làm đạo diễn truyền hình. Nhưng rồi anh bất ngờ ra mắt tập nghiên cứu dày dặn “Có 500 như thế” viết về một thời gian dài sự giao thoa, tiếp biến văn hóa Chăm - Việt trên suốt dải đất từ Nam Hải Vân kéo dài mãi vào phía trong. Tương tự, Phạm Ngọc Cảnh Nam cũng có một thời gian im lặng để rồi có tiểu thuyết “Thế kỷ bị mất” về giai đoạn một trăm năm phong trào đấu tranh trên mảnh đất này.

Nhà văn Đà Linh còn là người tổ chức nhiều bản thảo có tâm, đưa đến cho độc giả nhiều cuốn sách hay từ Nhà Xuất bản Đà Nẵng. Tiếc rằng Đà Linh đã qua đời khá sớm khi văn tài giữa hồi sung sức.

Đỗ Phước Tiến và Đoàn Bích Hồng sau sự xuất hiện đầy ấn tượng dường như ít viết hơn. Năm 2007, Đỗ Phước Tiến in tập truyện “Đảo dân ngụ cư” do Nhà xuất bản Văn hóa Sài Gòn ấn hành. 

Quế Hương vẫn giữ phong độ của mình hơn mười năm sau. Chị lại có duyên với nhiều cuộc thi và mang về cho mình khá nhiều giải thưởng. Dường như chị cũng đã đạt đến đỉnh cao của sự nghiệp văn học của mình.

Về Quảng Nam, trong các tác giả ấy, ngoài Nguyễn Lộc An (Đại Lộc) đã qua đời còn có Lê Trâm, Phan Văn Minh, Nguyễn Tam Mỹ và Tiêu Đình, Trương Vũ Thiên An... Trương Vũ Thiên An và Lê Trâm lúc viết lúc ngừng nhưng vẫn giữ được sự nỗ lực của mình. Lê Trâm cho ra đời tiểu thuyết “Bến cạn”, các tập truyện ngắn “Tìm lại thời gian”, “Một giấc hồ điệp”, “Phía gió biển không còn ai”, “Đêm nguyệt bạch” và hai truyện dài. Trương Vũ Thiên An có tập “Gác chân lên cô đơn”... Phan Văn Minh sau các truyện ngắn nêu trên thì dừng viết truyện một thời gian, chỉ chuyên sáng tác âm nhạc. Những năm gần đây anh đánh dấu sự trở lại của mình qua tập truyện ngắn “Bản giao hưởng mùa đông” và tập phiếm đàm “Người Quảng lo xa”. 

Sau này, một số tác giả văn xuôi có nhiều tác phẩm được bạn đọc chú ý như: Nguyễn Tam Mỹ với hai tập tiểu thuyết dày dặn “Sấp ngửa bàn tay”, “Máu và tội ác” cùng nhiều tập truyện và ký; Tiêu Đình với các tập truyện “Vùng giao thoa”, “Ngoài tầm bão xoáy”, “Đảo Robot”...; Bùi Công  Dụng với tập truyện ngắn “Ai gọi điện thế nhỉ”, “ Hãy giữ bản tình ca” , các tiểu thuyết: “Quyền lực”, “Đất chùa”, “Cha tôi”, “Thuyền độc mộc”... Nhờ bổ sung lứa tác giả văn xuôi trẻ gần đây như Nguyễn Thị Anh Đào, Khiếu Thị Hoài, Lương Mỹ Linh, Nguyễn Thị Cẩm Giang, Ngô Thị Thục Trang... phần nào làm rõ nét diện mạo văn xuôi của một lớp tác giả trẻ xứ Quảng.

 T.K
(Tạp chí Non Nước số 266)

CÁC TIN KHÁC
Số hóa vở diễn sân khấu, sao không? (26-05-2020)
Sắc phong duy nhất ở thành Điện Hải - Đinh Thị Toan (23-04-2020)
Câu chuyện xóm Dinh - Trần Trung Sáng (17-04-2020)
Albert Camus: Từ Dịch Hạch đến Covid-19 - Quyên Gavoye (31-03-2020)
90 NĂM NGÀY THÀNH LẬP ĐẢNG BỘ TP. ĐÀ NẴNG (28-3) 45 NĂM NGÀY GIẢI PHÓNG ĐÀ NẴNG (29-3): Đồng hành vì lợi ích của nhân dân để xây dựng Đà Nẵng văn minh, hiện đại (26-03-2020)
Điều kiện hình thành ý thức nghề nghiệp của nhà văn - Phạm Thị Thu Hương (12-03-2020)
Văn nghệ sĩ với đường phố Đà Nẵng - Bùi Văn Tiếng (05-03-2020)
Phim nói về tâm linh được vinh danh tại cuộc thi phim ngắn CJ 2019 (16-01-2020)
Nghệ nhân K’Bes truyền đam mê cồng chiêng cho thế hệ trẻ (15-01-2020)
Kịch Tết Canh Tý: Khó kỳ vọng bội thu (13-01-2020)
Danh sách 59 Tân Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam 2019 (08-01-2020)
Khơi mạch ngầm văn hóa (02-01-2020)
Diễn biến thú vị của văn hóa đọc 2019 (31-12-2019)
Bàn tiếp về chữ Quốc ngữ (30-12-2019)
Hội Nhiếp ảnh nghệ thuật Đà Nẵng tổ chức tổng kết hoạt động năm 2019 (27-12-2019)
Con đường viết sách đầy thiếu thốn và gian nan (27-12-2019)
Điện ảnh Việt sôi động hơn nhưng chưa đột phá (26-12-2019)
Phim Việt Tết Canh Tý có gì hấp dẫn? (25-12-2019)
Những phong tục Giáng sinh kỳ lạ trên thế giới (24-12-2019)
Sách hay cho mùa Giáng sinh (23-12-2019)
Thứ ba, ngày 26/05/2020
Hãy mơ như thể bạn sẽ sống mãi và hãy sống như thể bạn sẽ chết hôm nay.
James Dean

Hướng ngược gió, càng hợp để bay, tôi không sợ ngàn vạn người ngăn cản, chỉ sợ chính bản thân mình đầu hàng.
Khuyết danh

Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0236-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Nho Khiêm
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn