GƯƠNG MẶT VĂN NGHỆ SĨ
Nguyễn Ngọc Tư: Cần mẫn như thợ dệt


Đối với Nguyễn Ngọc Tư, viết văn thực sự được coi là một nghề, mang tính chuyên nghiệp. Bền bỉ, miệt mài viết từng ngày, Nguyễn Ngọc Tư ví mình như người thợ dệt.
Nhà văn của miền sông nước vừa xuất hiện trở lại với bạn đọc trong tập truyện ngắn mới mang tên “Không ai qua sông” (NXB Trẻ, năm 2016). Đằm thắm hơn và mới lạ hơn, Nguyễn Ngọc Tư da diết trong “Không ai qua sông”, nghe như giai điệu của một bài hát, khúc tráng ca về thân phận con người.


Những thân phận nhọc nhằn

Những xóm nhỏ hư hư thực thực, người chết và người sống, bằng cách nào đó, song hành cùng nhau; những số phận phổ thông và điển hình; những gương mặt chìm khuất đâu đó trong dòng đời, dòng người và dường như ẩn hiện trong chính mỗi người.

Một bà mẹ lang thang của đứa nhỏ mồ côi, giờ cũng đã làm mẹ, mà không ai biết họ có phải là mẹ con ruột thịt thật sự hay là hiện diện của những ký ức khát thèm tình thân, đồng thời cũng là bằng chứng của vực sâu nghi kỵ, đổ vỡ, ngay cả trong những mối quan hệ gần gũi nhất (truyện ngắn “Vực không đáy”). 

Một người đàn bà không thèm tự tỏa sáng, coi người mình yêu là cả chân trời và luôn cả cuộc đời không kháng cự, nhổ quán đi theo bán cơm cho một gã đàn ông lang bạt, với mối ràng buộc duy nhất chỉ là mùi thơm thanh xuân từ da thịt tuổi hai mươi (truyện ngắn “Nhổ quán”).

Một đám rước biểu tình chống bạo hành phụ nữ mà những gã đàn ông sáng say chiều xỉn ngồi cười ruồi ngó lơ, với những thân thể tơ tướp và những tâm hồn rách nát của những người đàn bà kẻ lấn bấn chồng con, cơm cháo, người sẵn sàng vứt lại những mảnh ruột thịt để chạy theo tiếng gọi của nhân tình. Sẵn sàng giấu nhẹm nhân tình trên kệ che cửa sổ, vừa mới đó đã quay lại hào hển với chồng. Đàn bà là gì? Câu hỏi đó không dễ trả lời, cho dù dấu chấm cuối cùng đã chấm dứt truyện ngắn “Không ai qua sông” và cả sau đó nữa, truyện ngắn “Chỉ gió trả lời câu hỏi”.

Nỗi đau khó hình dung của kiện tướng chạy ma-ra-tông và mặt trái của tấm huy chương, khi nhân vật chính hiện diện, không phải với những hào hoa chói sáng mà với đời thật bộn bề đau đớn, âm thầm, khắc khoải...

Những ấn tượng mà Nguyễn Ngọc Tư tạo ra trong tập truyện ngắn đầy lòng trắc ẩn này là một xã hội thu nhỏ, với tình yêu và bội phản, lòng tham, thù hận và phản kháng. Sự dữ dội của câu chuyện cứ tăng dần cho đến lúc người đọc khép cuốn sách lại.

Rất riêng và rất thật

Nguyễn Ngọc Tư viết nhiều, đến mức người đọc luôn có cảm giác chị ăn ngủ trong không khí văn chương. Dường như mọi con đường chị đi qua, sẽ có lúc nào đó hiện lên trong văn chị, mọi con người chị gặp sẽ có một ngày bước vào truyện của chị. Kiểu như nhân vật Mười - người đàn bà không chịu tự mình tỏa sáng mà cứ phải lệ thuộc vào tình yêu của Cao Bồi. Nhân vật nữ mà kiểu gì tác giả cũng sẽ bị càm ràm, cho dù người viết có chục lần dự định cho chị tách khỏi tình yêu của đời mình, cũng sẽ chục lần không thực hiện được, bởi vì Mười sẽ không làm như thế. Và chỉ cần đôi chữ bóng gió viết rằng Mười đã mỏi mòn, nhân vật cũng sẽ lập tức phản ứng, tỉnh rụi bảo: “Đâu có”.

“Tui không nghĩ nhân vật của tui có bóng dáng của tui, mà rất nhiều người hơi biết tui một chút đều nói văn tui với người… trớt quớt” - Nguyễn Ngọc Tư tự sự. Chị cho biết: “Văn của tui hoàn toàn chẳng có trải nghiệm gì của cá nhân mình trong đó, chẳng hạn như khi viết về cảm giác lòng tự trọng bị thương tổn của một người đàn ông phải chịu nhục trước bạn gái mình, tui hình dung ra thôi”.

Trong khía cạnh hóa thân vào những nhân vật đàn ông, Nguyễn Ngọc Tư không hẳn thu được nhiều thành công, có lẽ chính bởi sự tưởng tượng chứ không phải trải nghiệm thật như chị đã tự sự. Tuy nhiên, những nhân vật đàn bà của chị lại càng lúc càng đằm thắm, quyến rũ và điều quan trọng là tất cả đều rất riêng và đều rất thật. Cho dù có lúc đó là bà má hồi còn nhỏ từng là một trẻ mồ côi trong cô nhi viện, thèm khát tình thân, có khi lại hóa thành con Trầm cấn bầu chửa hoang không chỉ một lần nhưng vẫn đi đứng giòn ngọt, mắt mũi tươi rói làm bọn đàn bà khác phải tắc nghẹn nơi cuống họng. Nhân vật nữ của Nguyễn Ngọc Tư, khi là cô gái tên Tím bị hội chứng nút áo, bởi trong lần bị hãm hại nơi chân cầu, cô chỉ giữ lại được của kẻ thủ ác một chiếc nút áo cô đơn, chiếc nút áo đã khiến cô bị cầm tù trong bốn bức tường thù hận, dửng dưng nhìn những chàng trai lần lượt đi qua bên ngoài song sắt. Nhân vật đàn bà, có lúc tên Hằng, vừa nóng hổi vừa quyến rũ, vừa giấu giếm vừa khát khao, vừa lẳng lơ trốn chồng đi với nhân tình vừa đáng thương hơn là đáng giận…

“Nhân vật của tui, văn của tui có đàn bà hay không, là tùy cảm nhận của người đọc. Lúc ngồi viết, tui quên thân phận mình là đàn gì, tui thấy giới tính không quan trọng. Như bạn tui nói, tui viết về đàn bà nhưng đàn ông trong đó cũng rất đẹp” - Nguyễn Ngọc Tư đánh giá.

Cuộc đời vốn dĩ nhiều sự ác, nhan nhản người ác, việc ác nhưng thật ra cũng tràn trề niềm vui, tình yêu và không ít lương thiện. Quan trọng nhất là góc nhìn của mỗi cá nhân, trong cái tổng thể lớn lao và từng chi tiết của sự sống. Những thiên lương vẫn luôn tỏa sáng lấp lánh ở trong mỗi bản thể sống, chỉ cần nhìn thấy nó và tin vào điều tốt. Góp nhặt từng chút, nhà văn đã ghi chép lại, đánh dấu từng trường hợp, tô đỏ lên ở từng điểm mốc trên bản đồ thiện tính cho đời. “Viết, với tui là một nghề - Nguyễn Ngọc Tư khẳng định - dĩ nhiên là tui tìm thấy niềm vui khi viết. Bằng chứng là tui thấy rất trống rỗng, buồn tình mỗi khi rảnh rỗi không viết gì. Nhưng tui nghĩ, giống như một thợ dệt chiếu, lâu ngày không dệt cũng bứt rứt”. Đối với Nguyễn Ngọc Tư, quan niệm về việc viết, chỉ đơn giản và gọn gàng vậy thôi.

Những tác phẩm đã được xuất bản của Nguyễn Ngọc Tư: “Không ai qua sông” (2016), “Đong tấm lòng” (2015), “Đảo” (2014), “Chấm” (2013), “Sông” (2012), “Gáy người thì lạnh” (2012), “Khói trời lộng lẫy” (2010), “Yêu người ngóng núi” (2009), “Biển của mỗi người” (2008), “Gió lẻ và 9 câu chuyện khác” (2008), “Ngày mai của những ngày mai” (2007), “Cánh đồng bất tận” (2005), “Nước chảy mây trôi” (2004), “Biển người mênh mông” (2003), “Ngọn đèn không tắt” (2000)…
 

Hòa Bình
(nld.com.vn) 
CÁC TIN KHÁC
Điêu khắc gia Lê Công Thành (09-12-2019)
NSƯT Lê Tứ: Nặng lòng với sân khấu (02-12-2019)
Nhà văn với tấm lòng trong sáng (25-11-2019)
Cố nhạc sư - nghệ sĩ nhân dân Vũ Tuấn Đức: Một đời người gắn bó với âm nhạc dân tộc (18-11-2019)
Nhà văn DiLi - Mỗi trải nghiệm một bài viết (14-11-2019)
Nhà văn trinh thám xuất sắc của Nhật Bản (11-11-2019)
"Đối thoại" với nhà văn Nguyễn Minh Châu (04-11-2019)
Họa sĩ Nguyễn Xuân Hoàng: Cuộc chơi khó của những tay chơi hiếm (21-10-2019)
Nhà thơ Ngân Vịnh: Thơ là nơi gửi gắm khát khao...- Đinh Thị Trang (14-10-2019)
NSND Lê Huân - Với những đóng góp cho nghệ thuật Múa - Hồ Thị Thùy Trang (07-10-2019)
NSND Thế Anh: Dang dở một giấc mơ 'Bảo tàng điện ảnh' (30-09-2019)
Lưu Quang Vũ - bài hát còn dang dở (23-09-2019)
Nhà văn Nguyễn Hiếu: Đầy ắp đam mê cho sân khấu (16-09-2019)
Họa sĩ Bửu Chỉ - Đi tìm ý nghĩa thời gian của người (09-09-2019)
Nhà thơ Bế Kiến Quốc: Hãy nhìn anh như một dòng sông luôn luôn chảy/ luôn luôn đi tới (03-09-2019)
NSND Doãn Châu: Sống là không ngừng hy vọng (27-08-2019)
70 năm Ngày sinh nhạc sĩ An Thuyên: Người mang hồn quê vào ca khúc (16-08-2019)
Nhà thơ Phan Vũ: Gã đầu trần thơ thẩn đường mưa… (12-08-2019)
Danh nhân Đào Tấn: Một đời không ít thăng trầm... (05-08-2019)
Nghệ sĩ nhiếp ảnh Mỹ Dũng và biển trong chúng ta (29-07-2019)
Chủ Nhật, ngày 15/12/2019
Hãy mơ như thể bạn sẽ sống mãi và hãy sống như thể bạn sẽ chết hôm nay.
James Dean

Hướng ngược gió, càng hợp để bay, tôi không sợ ngàn vạn người ngăn cản, chỉ sợ chính bản thân mình đầu hàng.
Khuyết danh

Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn