VĂN NGHỆ ĐỜI SỐNG
Người thông báo về những vẻ đẹp bị lạc

Những bức tranh trong triển lãm “Thương nhớ Tràng An” của Đỗ Duy Minh đã thay ông trở về để nói lời từ biệt Tràng An, từ biệt chúng ta.
Trong cuộc đời hoạ sĩ Đỗ Duy Minh có hai cuộc giã từ Hà Nội. Cuộc giã từ lần thứ nhất cách đây gần 40 năm. Đó là cuộc giã từ ông không hề muốn và đầy đau đớn. Và tôi cảm thấy rằng cuộc giã từ đó ông mang theo cả Tràng An trong đau đớn của mình.


Nhưng rồi ông đã trở về. Trở về trong những chuyến viếng thăm người thân còn lại ở chốn này và trở về tìm lại những người bạn cũ. Nhưng cuộc kiếm tìm dài lâu nhất trong mỗi lần trở về ngắn ngủi ấy là tìm lại những gì đã rung vang trong tâm hồn ông từ thuở sinh ra. Ông lang thang trong những phố cổ, bên những mùa sen Tây Hồ, trước bãi sông Hồng và chìm vào những xóm ngoại ô. Cái bóng của ông là cái bóng của người đi tìm lại những gì thân yêu và thiêng liêng, tìm lại những vẻ đẹp làm nên Tràng An mà ông phải cách xa và đang mỗi ngày một mờ xa trong đời sống đương đại cuốn đi như gió lốc.


Gần 40 năm sống ở xứ người với tuyết trắng và ngôn ngữ xứ người nhưng tất cả những thứ đó không có một lúc nào lọt được vào tâm hồn ông. Ở đó chỉ có Tràng An, Tràng An và mãi mãi Tràng An. Khi ngắm nhìn những bức tranh của ông trong cả hai triển lãm trước đây và trong chính triển lãm này vẽ về Hà Nội, tôi cứ nghĩ những bức tranh đó giống những bức ảnh đăng “tìm người lạc”. Ông treo những bức tranh lên để tìm những vẻ đẹp của Tràng An đã lạc mất theo thời gian.
Ông trở về để triển lãm những tác phẩm hội hoạ của ông. Triển lãm lần thứ nhất do Gallary 39 và nhóm Nhân sĩ Hà Đông tổ chức. Triển lãm lần thứ hai do nhóm Nhân sĩ Hà Đông tổ chức. Cả hai lần triển lãm ấy là triển lãm ký ức của một người sinh ra và lớn lên trong không gian văn hoá Tràng An, triển lãm của những thương nhớ, âu lo và xa cách. Cả hai lần triển lãm ấy là những bức tranh vẽ về nơi chốn này: Tràng An.

Và lần này là lần giã từ thứ hai của ông. Cuộc giã từ lần này không đau đớn mà ngập tràn thương nhớ. Ông đã già và sức khoẻ đã yếu. Ông không thể trở về Tràng An của ông được nữa. Ông viết thư cho tôi và nói: Ông không còn cơ hội để chạm vào những người thân yêu, bạn bè, không còn cơ hội được đặt bàn chân vào chốn này. Ông phải sống ở xứ người cho đến ngày giã biệt thế gian. Nhưng những bức tranh trong triển lãm “Thương nhớ Tràng An” của ông đã thay ông trở về để nói lời từ biệt Tràng An, từ biệt chúng ta.



Những tác phẩm được vẽ bằng acrylic trên giấy dó. 

Và rồi đây, một lúc nào đó trong chuyến giã biệt Tràng An mãi mãi, hành lý ông sẽ mang theo về chốn xa kia lại là Tràng An. Tràng An của sông Hồng mùa nước, của những cánh đồng ngoại ô, của mùa sen Tây Hồ, của hoa gạo tháng Tư, của phố cổ, của thiếu phụ áo dài, của những đền chùa và lễ hội…. của những huyền ảo, mơ hồ mà bất tử.


"Khi ngắm nhìn những bức tranh của ông trong cả hai triển lãm trước đây và trong chính triển lãm này vẽ về Hà Nội, tôi cứ nghĩ những bức tranh đó giống những bức ảnh đăng “tìm người lạc”. Ông treo những bức tranh lên để tìm những vẻ đẹp của Tràng An đã lạc mất theo thời gian"

Xin cám ơn ông - hoạ sĩ Đỗ Duy Minh.Lần nào viết thư cho tôi, ông cũng xúc động gửi lời thăm hỏi và cám ơn những gì anh em chúng tôi đã làm cho ông. Nhưng chúng tôi mới là những người thực sự phải cám ơn ông. Bởi ông làm cho chúng tôi thêm một lần thấu hiểu tình yêu của một con ngưởi với mảnh đất mà con người ấy sinh ra và lớn lên cho dù đời sống biết bao thăng trầm, bởi ông đã thông báo cho chúng tôi biết có những điều kỳ diệu của mảnh đất kinh kỳ này đã đi lạc với thời gian. Và trong tất cả những gì ông đã làm với Tràng An của mình, tôi nghe thấy lời thỉnh cầu da diết của ông xin mọi người hãy đi tìm lại những gì của Tràng An đã và đang biến mất.

Nguyễn Quang Thiều
(vietnamnet.vn)

CÁC TIN KHÁC
Trao giải Cuộc thi "Ngày hội nhật ký minh họa của Thiếu nhi châu Á" (13-12-2018)
Họa sĩ Việt bước ra thế giới (12-12-2018)
Âm nhạc dân tộc trong dòng chảy đương đại (11-12-2018)
Giải thưởng Làn sóng xanh 2018: Thay đổi để tiệm cận đời sống âm nhạc (10-12-2018)
Tạo thị trường mỹ thuật, nhiếp ảnh lành mạnh (07-12-2018)
Phim ngắn Việt chờ ngày thi quốc tế (06-12-2018)
Bộ sưu tập nhạc xưa hiếm thấy (05-12-2018)
Kết nối các thiết chế phát triển văn hóa đọc (04-12-2018)
Việt Nam thắng lớn tại giải thưởng nhiếp ảnh quốc tế Thổ Nhĩ Kỳ (03-12-2018)
Sân khấu tuồng ở Đà Nẵng đi tìm khán giả (30-11-2018)
Giới hạn cho nhiếp ảnh nghệ thuật (29-11-2018)
Đưa sân khấu vào học đường: Có gì diễn nấy! (27-11-2018)
Khi văn học và điện ảnh kết giao (23-11-2018)
Bảo tồn và phát huy giá trị Bài Chòi ở Đà Nẵng: Khó khăn và thách thức (22-11-2018)
Vì sao tranh mỹ thuật đắt thế? (21-11-2018)
‘Táo Giao thông’ Chí Trung đưa kịch Lưu Quang Vũ ‘Nam tiến’ (20-11-2018)
Bà giáo Việt viết sách, báo kỷ lục, nhuận bút hàng chục lượng vàng (19-11-2018)
Gian nan đưa truyện cổ tích, dân gian lên phim (15-11-2018)
Nhà văn Bảo Ninh nhận Giải thưởng Văn học châu Á tại Hàn Quốc (14-11-2018)
Lối đi nào cho nghệ thuật truyền thống? (13-11-2018)
Thứ sáu, ngày 14/12/2018
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn