GƯƠNG MẶT VĂN NGHỆ SĨ
Nghệ sĩ nhiếp ảnh Mỹ Dũng và biển trong chúng ta

Tôi được biết ông từ rất lâu nhưng tôi không nhớ lần đầu tôi gặp ông ở đâu, khi nào. Dáng vẻ nghệ sĩ, phong trần và một gương mặt rất manly, ông đã gây ấn tượng với tôi từ lần gặp đầu tiên. Ông là nghệ sĩ nhiếp ảnh Mỹ Dũng.
Tôi xem những bức ảnh nghệ thuật của ông được trưng bày trong các cuộc triển lãm, đôi khi là những bức ảnh được treo đâu đó trong ngôi nhà đẹp. Thường thì những lần đó, tôi dừng lại một chút để ngắm, rồi đi. Có lẽ cũng không có gì để nói nếu tôi chỉ xem những tác phẩm của ông, cũng như của nhiều nghệ sĩ nhiếp ảnh khác được trưng bày trong các cuộc triển lãm. 


Năm 2007, tôi bắt tay vào việc xây dựng ngôi nhà của mình. Vốn mê kiến trúc nhà đẹp nên tôi đầu tư rất nhiều thời gian và công sức, nhưng đến giai đoạn cuối tôi có phần lúng túng trong một số chi tiết mỹ thuật. Và tôi tìm gặp ông, từ đó. Sau một thời gian dài góp nhặt, sưu tầm các đồ vật cổ xưa, năm 2010, ông cho ra đời quán cà phê tại ngôi nhà của mình và đặt tên quán là “Biển báo”. Vật dụng trong quán được làm từ các phế liệu ô tô, xe máy cũ, với ý tưởng độc đáo. Giai đoạn này tôi thường xuyên lui tới nhà ông, để trò chuyện cùng ông, một phần là để chiêm ngưỡng những thành quả mà có lẽ chỉ riêng ông mới có sự đam mê kỳ quặc đó.

Trong ngôi nhà thô mộc, những mảng bê tông trần, tường được dựng lên dữ dằn và lạnh lùng. Nhưng lạ thay, dưới đôi tay của ông, một người nghệ sĩ đam mê cái đẹp, tất cả đều trở lên độc đáo, đầy nghệ thuật và không kém phần lãng mạn.

Ngôi nhà màu trắng với tường vôi mộc và những mảng xanh của dây leo dịu dàng phủ xuống ngôi nhà. Trong đó lưu giữ những đồ vật cổ xưa được ông sưu tầm và trưng bày, có thể nói ở đây không chỉ có sự đam mê, mà còn có sự tinh tế trong chọn lựa và sắp đặt. Trên tường, những tác phẩm mỹ thuật của ông được lồng trong những khung ảnh thật độc đáo, đó là những thanh củi ghép lại. Những bức ảnh đen trắng là chân dung những cụ già, những bàn tay, bàn chân gân guốc, những đôi - mắt - biết - nói được ông lột tả thật tài tình qua ống kính, dưới những góc máy đầy sáng tạo.

Với hơn 30 năm sáng tác, nghệ sĩ nhiếp ảnh Mỹ Dũng đã mang lại cho công chúng yêu nghệ thuật nhiếp ảnh nhiều tác phẩm đẹp. Những sáng tác của ông thiên về ảnh đen, trắng. Đó là chân dung các cụ già, em nhỏ và những sinh hoạt đời thường diễn ra xung quanh chúng ta. Nhưng với tôi, ấn tượng nhất vẫn là những sáng tác của ông về biển. Những tác phẩm về biển phản ánh đời sống của một bộ phận người dân làm nghề chài lưới. Gương mặt những cụ ông, cụ bà, của những ngư dân hàng ngày mưu sinh trên biển vốn bình dị và thô mộc, nhưng qua góc máy tinh tế của ông, những bức ảnh đã đi vào lòng người yêu nghệ thuật cùng những cung bậc cảm xúc. Những đôi mắt trẻ thơ trong trẻo, những nụ cười hồn nhiên trước biển khơi cho ta khao khát hơn với đời sống này.

Bên cạnh những hình ảnh ông ghi lại khoảnh khắc những nụ cười mừng vui  của làng chài vào mùa bội thu, một nụ hôn vội vã của người cha dành cho con gái nhỏ trước chuyến ra khơi, những trai làng lực lưỡng làm nghề “ăn sóng nói gió”, đôi khi ta bắt gặp đâu đó hình ảnh một chiếc ghe đơn độc trên bãi cát hoang vu, xa xa dáng một người đàn bà tần tảo đi về trong chiều, cái bóng đổ của một cụ ông lưng còng trên đôi chân gầy guộc trong cuộc mưu sinh, cũng có khi là một chiếc thuyền thúng úp ngược bơ vơ trên bãi biển hoang vắng. Phải chăng ông muốn gửi gắm vào hồn người yêu nghệ thuật rằng: Cuộc đời là chuỗi ngày của những bình yên và xáo động? Của hội ngộ và chia ly? Cuộc đời chứa đựng những khổ đau và hạnh phúc của phận người?

“Lấy chồng làm ruộng em theo

Lấy chồng đi biển hồn treo

cột buồm”

Người xem cũng có khi lặng người trước những hình ảnh biển qua những trận thiên tai, nhân tai, qua những mùa biển động. Một chiếc thuyền thúng rách nát bị vùi trong sóng dữ. Một chiếc ghe phủ tang trắng. Những đứa trẻ ngơ ngác trên bãi biển trong buổi hoàng hôn... đã đẩy cảm xúc người xem lên đến tột cùng. Có thể nói rằng, Mỹ Dũng là người nghệ sĩ khai thác biển dưới nhiều góc độ. Qua đó, ta không chỉ xem bằng mắt mà còn có thể xem bằng những rung cảm của một người dành tình yêu và nỗi đam mê cho biển, cho những phận người làm nghề lênh đênh trên biển, nó vượt ra ngoài khuôn khổ một bức ảnh, dẫn dắt cảm xúc của ta đi xa hơn những điều ta thấy. Đó chính là sự tài tình mà nghệ sĩ nhiếp ảnh Mỹ Dũng đã đạt được.

Ông hầu như đã đi hết chiều dài của đất nước, để tìm hiểu văn hóa các vùng miền của biển kể cả văn hóa phi vật thể như ca dao, tục ngữ... Ông muốn lưu giữ và chuyển tải đến mọi người. Đó là tâm nguyện của ông về việc bảo tồn văn hóa biển. Trên chặng đường đó, ông đã ghi lại những hình ảnh độc đáo về biển và cho chúng ta được biết thêm về những dấu tích liên quan đến tín ngưỡng của các cộng đồng làm nghề biển, những tục lệ thờ cúng của ngư dân như: Lễ hội cầu ngư, lễ tạ biển, lễ cầu an, lễ Nghinh Ông, lễ hạ thuyền, lễ rước thuyền... và rất nhiều sinh hoạt tín ngưỡng của ngư dân vừa đa dạng, vừa phong phú và đầy ắp tâm linh.

Sau này, qua nhiều lần tiếp xúc, tôi thật sự quý mến và cảm phục ông, không hẳn vì ông đã cho đời những tác phẩm đẹp, mà chính là sự đam mê cái đẹp trong ông luôn cháy bỏng. Một con người luôn lặng lẽ tìm tòi và sáng tạo. Đôi khi tôi bắt gặp sau nụ cười sảng khoái kia là đôi mắt ưu tư vì những lo toan cho cuộc mưu sinh còn đầy thách thức. Cầm mỗi vật dụng do chính tay ông tạo nên từ nhiều năm góp nhặt, tìm tòi, trong tôi dấy lên một cảm xúc rưng rưng khó tả. Những vật dụng thật bình thường nhưng chất chứa trong đó nỗi khao khát, đam mê. Trên con đường theo đuổi nghệ thuật, ông cần mẫn làm việc.

Sau nhiều cuộc triển lãm ảnh được người yêu nghệ thuật biết đến, năm 2018 ông cho ra đời tập sách ảnh “Biển trong chúng ta”.

“Biển trong chúng ta” ghi lại chân dung cuộc sống của ngư dân, công cuộc mưu sinh của những phận người ở làng chài, gần gũi và sống động.

Biển còn đó, ngàn đời sóng vỗ. Biển vẫn đón nhận và ban tặng tình yêu cho những người con yêu thiên nhiên, những người con dành gần hết cả cuộc đời cho niềm đam mê với biển, những người con như ông - Nghệ sĩ nhiếp ảnh Mỹ Dũng.

Vũ Ngọc Giao

CÁC TIN KHÁC
70 năm Ngày sinh nhạc sĩ An Thuyên: Người mang hồn quê vào ca khúc (16-08-2019)
Nhà thơ Phan Vũ: Gã đầu trần thơ thẩn đường mưa… (12-08-2019)
Danh nhân Đào Tấn: Một đời không ít thăng trầm... (05-08-2019)
Nhà văn Khuất Quang Thụy: Sống mới khó làm sao! (22-07-2019)
Trần Tiến - kẻ lãng du của làng nhạc Việt (15-07-2019)
Đọc thơ Bùi Giáng, bước chân vào cõi hư vô (08-07-2019)
Nhạc sĩ Vũ Thành An: Sống là cho đi (02-07-2019)
NSND Lệ Ngọc: Dành trọn tình yêu với sân khấu kịch (24-06-2019)
Nhà thơ Vương Cường: Dấu chân không có trên lối mòn (17-06-2019)
Nguyễn Tuân - Sự kết tinh văn hóa Đông Tây, kim cổ (11-06-2019)
Bùi Giáng - Giấc mơ cố quận: Một kiếp lưu đày (03-06-2019)
Nhà thơ Bế Kiến Quốc: Đa tài và cũng... đa tình (26-05-2019)
Đỉnh cao văn học trinh thám Tây Ban Nha (20-05-2019)
Họa sĩ Hồ Đình Nam Kha: Đam mê sáng tạo tranh lụa - Huỳnh Thạch Hà (13-05-2019)
Chu Văn Sơn - Người lụy ... đẹp (06-05-2019)
"Ông hoàng nhạc tình" Từ Công Phụng: Những cung bậc tình yêu nhân từ (02-05-2019)
"Người khổng lồ" Phạm Văn Hạng: Tôi "cố gắng làm người lương thiện” (25-04-2019)
Nghệ sĩ nhiếp ảnh Thái Phiên: Không có đam mê, sẽ không thể làm nghề (19-04-2019)
Nghệ sĩ Trí Nguyễn và giấc mơ đưa đàn tranh ra thế giới (16-04-2019)
Lấp lánh một tình yêu âm nhạc (05-04-2019)
Thứ sáu, ngày 23/08/2019
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn