VĂN NGHỆ ĐỜI SỐNG
Nghệ sĩ Jazz Quyền Văn Minh: Jazz Việt, tại sao không?

Thay vì lấy mình làm tâm điểm, nghệ sĩ saxophone Quyền Văn Minh đã đặt 20 năm Câu lạc bộ Bình Minh Jazz lên trên 50 năm sự nghiệp âm nhạc của mình, nơi ông được coi là “vị thuyền trưởng chèo lái con thuyền jazz Việt”. Ông chia sẻ với “Trò chuyện cuối tuần” sau đêm diễn xúc động cùng các thế hệ học trò tối 27.10 tại Nhà hát Lớn Hà Nội.

“Nhường cơm sẻ áo” để... nuôi Jazz

- Khác với những chương trình riêng trước đây như:“Quyền Văn Minh và bạn bè với nhạc jazz” đến “Cha, con và jazz”… vì sao lần này ông lại quyết đứng lui lại phía sau trong đêm nhạc kỷ niệm 20 năm thành lập CLB Bình Minh Jazz do mình sáng lập và không ngừng lao tâm khổ tứ bao năm qua?

- Có câu “tre già măng mọc”, vì vậy tôi muốn đêm nhạc là một cuộc chuyển giao thế hệ chứ không phải tôn vinh cá nhân. Jazz Việt cần được nhìn nhận như một dòng chảy xuyên suốt, từ những nghệ sĩ jazz kỳ cựu đến lớp tài năng nhí, chứ không chỉ là hoạt động riêng lẻ của một vài cái tên nổi trội. Phần xuất hiện của tôi do đó chỉ chiếm 3/20 tiết mục, còn lại do dàn kèn 50 cây và các thế hệ học trò của tôi trình diễn.

50 năm theo đuổi âm nhạc, trong đó có 20 năm là dành trọn tâm sức cho hành trình jazz trong tôi tới lúc này không chỉ là đam mê mà đã trở thành lý tưởng và lẽ sống. Dù để đi đến cùng niềm đam mê đó, lắm lúc tôi đã phải trả giá bằng sự cô độc trên hành trình độc đạo, kéo dài suốt nửa thế kỷ qua...


- Trong 20 năm cầm cự, CLB Bình Minh Jazz từng phải trải qua 6 lần di dời địa điểm (trong đó có hai lần cháy nhà, khuynh gia bại sản), có những biến cố xảy đến khiến tôi suýt văng ra khỏi quỹ đạo âm nhạc. Để nuôi CLB, một cách chật vật, khi tận tới giờ, nó vẫn thuộc về một bộ phận khán giả hẹp, tôi đã phải chấp nhận đánh đổi về kinh tế. Tôi từng là một tay chơi ô tô, từng 6 lần đổi xe, nhưng giờ thì các nhu cầu vật chất đều gần như ở mức độ tối thiểu, để “nhường cơm sẻ áo” cho “đứa con tinh thần” này. Hai mươi năm trước, để thành lập CLB, tôi đã phải gác lại một số chương trình độc tấu cá nhân cùng nhiều lời mời hấp dẫn khác có thể giúp bảo đảm cuộc sống và duy trì danh tiếng. Bất chấp sự phản đối kịch liệt của bạn bè vì cho rằng tôi dở hơi, không dưng đâm đầu vào chỗ khó, khát vọng nung nấu tôi lúc đó là phải gầy dựng một sân chơi để tập hợp anh em nghệ sĩ nhạc jazz, nhằm đưa dòng nhạc này đến với rộng dài công chúng. Song song, là nỗ lực đầu tư cho cậu con trai duy nhất - Quyền Thiện Đắc theo học saxophone tại ngôi trường danh tiếng Berklee (Mỹ), để giúp jazz Việt có được một cánh cửa nhìn ra thế giới. Sau 20 năm, mặc dù vẫn chật vật để tồn tại, nhưng Bình Minh Jazz vẫn kiên cường duy trì được lịch diễn đều đặn vào mỗi tối tại số 1 Tràng Tiền (thuê của Nhà hát Kịch Việt Nam, nằm ngay sau Nhà hát Lớn Hà Nội)...- Theo đuổi dòng nhạc được cho là kén khán giả, hút khách Tây hơn là khách Việt, ông đã giải bài toán khó đó như thế nào để không lâm vào ngõ cụt?

“Đừng gọi tôi là bố, nếu...”

- Hãy nhớ lại, ông đã bị Jazz quyến rũ như thế nào?

- Ấy là năm tôi 14 tuổi, trong một lần đến nhà người anh chơi thì được rủ lên gác nghe nhạc và ngay lập tức “ngã lòng” vì một đĩa nhạc jazz. Vì thế mà từ một người chơi guitar, tôi đã mày mò tự học saxophone và lao vào tìm hiểu sâu hơn về nhạc jazz rồi trở thành người đầu tiên mang jazz về Hà Nội; cũng chính là người đã sáng lập nên ngành saxophone tại Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam (1989)...

- 50 năm làm nghề và 20 năm dồn tâm huyết cho Bình Minh Jazz Club, điều khiến ông trăn trở nhất là gì?

- Là khái niệm “Jazz Việt”, kiến tạo bản sắc riêng cho Jazz Việt. Làm cách nào để chuyển hóa những giai âm truyền thống của Việt Nam, bằng các nhạc cụ phương Tây và ngôn ngữ riêng có của jazz. Thử nghiệm đã khó, hình thành và thay đổi thói quen thưởng thức của công chúng, nhất là công chúng Việt lại càng khó hơn. Cũng mừng là gần đây, khán giả trẻ đã tìm đến với jazz nhiều hơn. Nguyên nhân hẳn là do các “món ăn” quen thuộc khác đã trở nên bão hòa và jazz Việt đã bắt đầu kiến tạo được bản sắc riêng. Khát vọng của tôi là một ngày nào đó sẽ xuất khẩu được ra thế giới một thứ jazz thuần Việt. Dù vẫn biết là sẽ còn rất lâu nữa, Việt Nam mới có được một đội ngũ nghệ sĩ chơi jazz bài bản và chuyên nghiệp...

- Chứng kiến cuộc vật lộn của ông để giữ được cho jazz Việt một chỗ đứng xứng đáng trong dòng chảy lắm khi vô tình của nhạc Việt, Quyền Thiện Đắc - con trai ông đã bao giờ bị nao núng, bởi cái nhìn thực tế hơn của một người trẻ, được học hành bài bản?

- Đắc từng tính chuyện ở lại Mỹ để làm nhạc công cho Thúy Nga Paris, nhưng tôi bảo: “Nếu được mời ở lại trường dạy, hoặc được mời trình diễn tại thánh địa nhạc jazz New Orleans, tuần một tối, thì anh có thể tự quyết định, không cần hỏi bố”. Hai điều đó là không tưởng, nên Đắc nghe lời bố trở về. Tới lúc về nước, lại cũng không ít bận bị hoang mang dao động, vì sức ép cơm áo gạo tiền. Đến nước đó, tôi mới dằn giọng bảo: “Bố cho anh đi học ở một trong những trường đỉnh cao về âm nhạc thế giới là để anh thay bố tiếp tục con đường duy trì jazz Việt và dạy saxophone ở Việt Nam. Còn nếu chỉ để đi đệm đàn cho ca sĩ hạng C mà gọi đó là nghệ thuật thì anh đừng gọi tôi là bố nữa”. Nhờ điểm tựa tinh thần ấy, Đắc đến nay đã là “thuyền trưởng mới” tiếp tục duy trì hoạt động Bình Minh Jazz Club và khoa kèn saxophone. Nhưng tham vọng của tôi không chỉ là riêng mỗi “truyền nhân” ấy, trên hành trình độc đạo mà tôi đã đi trong suốt nửa thế kỷ qua. Để Jazz Việt có thể phát triển và lan tỏa hơn, cần thêm nữa nhiều dấu chân trên ngả đường đầy chông gai ấy...

- Xin cảm ơn ông!

Đặng Hà thực hiện
(daibieunhandan.vn)
CÁC TIN KHÁC
Các nhiếp ảnh gia chia sẻ bí quyết về những tác phẩm tại triển lãm Thu Vọng Nguyệt (21-11-2017)
Tìm thầy ở các Trại viết văn (20-11-2017)
Liên hoan Âm nhạc châu Âu 2017: Những màn trình diễn đa sắc (17-11-2017)
Đừng thấy 'gai gai' là bỏ, gây khó khăn cho sáng tạo trẻ (16-11-2017)
Để thế hệ trẻ không lãng quên văn hóa dân gian (15-11-2017)
Họa sĩ Ngô Xuân Bính: “Đã ăn trộm thì không có nhân cách" (14-11-2017)
Tuần lễ cấp cao APEC 2017 – Những điểm nhấn văn hóa - Bùi Văn Tiếng (11-11-2017)
Ngắm những tác phẩm điêu khắc quốc tế tại Công viên APEC Đà Nẵng (10-11-2017)
Jack Ma - nguồn cảm hứng bất tận (09-11-2017)
Người Việt Nam đầu tiên dự APEC kể về bản đề án viết trong 2 tuần và cuộc họp lúc 1h đêm (08-11-2017)
Triển lãm ảnh tại APEC 2017 góp phần quảng bá du lịch Việt Nam (07-11-2017)
Đà Nẵng – Thành phố của những thương hiệu riêng biệt – Bùi Văn Tiếng (06-11-2017)
Cấp phép ca khúc: Đầu xuôi, đuôi có lọt? (03-11-2017)
Hướng mở trong sáng tác, lưu hành tác phẩm nghệ thuật (02-11-2017)
Nhiếp ảnh gia Việt đoạt giải Nhất cuộc thi ảnh quốc tế về môi trường (01-11-2017)
Chính sách pháp luật trong lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn: Gạn đục, khơi trong (31-10-2017)
Liên hoan phim Việt Nam lần thứ 20: Sân chơi của phim tư nhân (27-10-2017)
Trại nghệ thuật tạo hình quốc tế trong rừng (26-10-2017)
Tình ca từ trái tim (25-10-2017)
Đại diện Việt Nam đoạt Huy chương Vàng Kiến trúc Lục địa Á Âu (24-10-2017)
Thứ ba, ngày 21/11/2017
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn