SÁNG TÁC
Ngang qua xóm nhỏ - Trần Nguyên Hạnh

Tôi đã nhiều lần ghé qua những xóm nhỏ, đường đất, mái ngói rong rêu, tường gạch loang lỗ. Vào cái lúc mà nắng chiều dần tan, chỉ còn vài vệt nắng lưa thưa đổ dài trên lối nhỏ những con đường xa lạ ấy bỗng trở nên quen thuộc với tôi một cách lạ kì.
Tôi ghé nơi đây hai lần, cũng đều vào một buổi chiều gió thổi liêu xiêu, thấm đẫm những suy tư rả rích. Đó là một xóm nhỏ nằm khuất sau những bụi tre già. Giữa một buổi chiều nắng hắt hiu, khung cảnh ấy cứ níu kéo những bước chân vô định của tôi để rồi giữa một nơi chốn xa lạ, tôi bỗng dưng nhận thấy như đang có một niềm hạnh phúc bình dị nào đó hòa lẫn trong từng hơi thở. 


Niềm hạnh phúc ấy giống như cảm giác hân hoan khi được chứng kiến một cơn mưa rả rích ghé ngang qua giữa những ngày nắng hè oi bức. Bỗng dưng cảm thấy tâm hồn mình như được tắm mát rồi hong khô bằng một thứ tình cảm vừa thân thuộc, vừa bùi ngùi.  Đâu đó, nỗi nhớ quê bấy lâu chợt dâng lên trong tôi, da diết. Ở đó, bóng chiều đằng đặc, khói chiều đang lửng thửng bay. Từng lộn khói tròn xoe, thong thả quẹt những lớp mong tanh trên nền trời đỏ ngạch. Đâu đó, tiếng xoong chảo va chạm nhau, chểnh choảng. Mùi cá kho, mùi mỡ hành quyện vào nhau, nghe mằn mặn một góc trời chiều. 

                                                                                             

Con đường làng chiều nay nối đuôi nhau trên những bờ cỏ non mơn mởn, ánh chiều hắt những tia nắng vàng lấp lóa trên từng viên sỏi nhỏ lăn lóc giữa đường mòn. Những người phụ nữ sau một chiều cặm cụi việc đồng áng, ngẩng mặt lên nhìn bóng chiều buông xuống cánh đồng. Họ kệ nệ ôm từng vạt rau, quấn vội thành bó nhỏ thả trên chiếc xe của mình rồi len lỏi dưới bóng chiều để trở về nhà khi trời vừa chập tối.

 

Những người phụ nữ ấy dường như rất thân quen, họ dường như thuộc về một miền quê, mặc định cho hình ảnh của một nơi chốn thân thương nào đó mà tôi cũng thuộc về. Đôi lúc tôi ngẩn ngơ giữa hình ảnh ấy như thể bắt gặp một người thân quen. Những gương mặt người đi qua tôi vội vã trong những vòng quay xe đạp trĩu nặng, họ băng qua ngõ làng rồi lẩn khuất sau cánh cổng : Thôn văn hóa… để lại trong tôi những suy nghĩ vẩn vơ. 

 

Tôi nhận ra những buổi chiều như hôm nay đã từng rất quen thuộc trong cuộc đời mình. Đó là những buổi chiều đã trở đi trở lại trong nỗi nhớ tôi giữa nơi phố thị đông người. Ngày trước nhà nghèo, ruộng ít nên những lúc nông nhàn mẹ phải đi làm thuê cho nhà này nhà kia. Chiều nào mẹ cũng nán lại trễ hơn để cắt cỏ cho con trâu già, để ngày mai mẹ yên tâm đi làm xa. Những buổi chiều ngóng mẹ trở về cũng dần trở thành thân quen. Có những buổi chiều thơ ấu tôi cùng em ra đứng trước cây rơm đầu ngõ đợi mẹ đi làm về. Có những  chiều ngồi học bài nghe tiếng cơm sôi sùng sục trên bếp củi, chúng tôi bụng cồn cào ngóng đợi mâm cơm tối mẹ nấu.

 

Đâu đó trong những nơi chốn tôi từng ghé qua đều mang dáng hình của những điều thân thuộc nhất trong kí ức tôi. Những đứa trẻ như chúng tôi sau này có cơ hội được đi nhiều nơi, ngắm nhìn bao cảnh đẹp của đất nước nhưng chưa có một nơi chốn nào khiến lòng tôi rưng rưng xúc động như mỗi lần trở về đi ngang những ngõ nhỏ bình yên quê mình. Sinh ra giữa xóm làng, mỗi khi nhìn thấy những ngõ nhỏ, xóm nhỏ yên bình trong tôi lại dấy lên một cảm giác yêu thương ấm áp. Từng góc nhỏ, hàng rào, thành tường, mép gạch đều mang lại cho tôi một cảm giác liên hệ mật thiết với những vùng quê.

 

Người ta thường nói nơi bạn sinh ra và lớn lên, đấy chính là tâm hồn bạn và tôi đã luôn tin vào điều đó. Với tôi quê hương chính là nơi dạy cho tôi bài học về tình yêu. Quê nhà không phải chỉ là mảnh đất có ý nghĩa như một nơi chốn nương náu mà là tình yêu tôi luôn mang theo bên mình. Tình yêu ấy đưa tôi đến với cuộc sống muôn màu ngoài kia, nuôi lớn tôi mỗi ngày và giờ đây nó lại đang kết nối tôi với những con người ở một miền quê khác.

T.N.H

CÁC TIN KHÁC
Bảo tồn làng nghề nước mắm Nam Ô - Đà Nẵng - Đinh Thị Trang (15-11-2019)
Tiếng khuya - Nguyễn Nhã Tiên (14-11-2019)
Món bánh xèo của mẹ - Trần Nguyên Hạnh (13-11-2019)
Có một lần - Thanh Quế (12-11-2019)
Mơ vườn lạnh - Đinh Thị Như Thúy (11-11-2019)
Phát triển đội ngũ văn nghệ sĩ trẻ - vấn đề tiếp nối thế hệ - Bùi Văn Tiếng (08-11-2019)
Những ngôi sao - Ngân Vịnh (07-11-2019)
Chị Hai (06-11-2019)
Nhà thơ - Thanh Quế (05-11-2019)
Hạc phù dung - Nguyễn Thị Anh Đào (04-11-2019)
Giấc hồng - Nguyễn Nho Thùy Dương (01-11-2019)
Một thời má đỏ - Nguyễn Chu Nhạc (31-10-2019)
Quản lý, bảo tồn và phát huy giá trị lễ hội tại Đà Nẵng - Vũ Hoài An (30-10-2019)
Biển đêm - Trần Trình Lãm (29-10-2019)
Phố Hội - Lê Huy Hạnh (28-10-2019)
Rừng Trà My thời chống Mỹ - Phan Thị Phi Phi (25-10-2019)
Nếu xứ sở dân ca không thấy biển? - Nguyễn Việt Chiến (24-10-2019)
Dâng hiến dã quỳ - Lê Ngọc Diệp (23-10-2019)
Khói biên cương - Lê Quang Trạng (22-10-2019)
Mùa thu - Nguyễn Văn Tám (21-10-2019)
Chủ Nhật, ngày 17/11/2019
Hãy mơ như thể bạn sẽ sống mãi và hãy sống như thể bạn sẽ chết hôm nay.
James Dean

Hướng ngược gió, càng hợp để bay, tôi không sợ ngàn vạn người ngăn cản, chỉ sợ chính bản thân mình đầu hàng.
Khuyết danh

Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn