SÁNG TÁC
Mùa hè của tuổi thơ tôi - Vũ Ngọc Giao

Ngày tôi còn nhỏ, kết thúc năm học bố tôi thường đi họp phụ huynh. Khi về, trên tay cầm quyển sổ liên lạc với kết quả không mấy tự hào của con gái, bố tôi buông một câu gọn lỏn “Cho về quê chăn bò!”.
Những lúc như vậy, trên gương mặt, tôi luôn biểu lộ sự đăm chiêu và hối hận, nhưng thật ra trong bụng tôi sướng rơn, vì đã về quê mà còn được chăn bò thì còn gì bằng...
Hè nào cũng vậy, về quê đám giỗ ông bà, bố cũng cho tôi theo. Đến quê, tôi nhanh nhẹn lắm.


Để chứng tỏ cho bố thấy tôi có “triển vọng”, tôi xăng xái ra đụn rơm sau hè rút một bó bỏ vào chuồng cho bò gặm, rồi ra chum xách nước đổ vào máng cho bò uống. Tôi quanh quẩn bên chuồng bò vào mỗi buổi chiều khi chúng trở về, vuốt ve đầu từng con, bảo “Em có đôi mắt ướt thật đẹp và hiền, như chị” (ôi trời!).

Tờ mờ sáng, chú tôi đã trở dậy mở bò (quê tôi đi chăn bò gọi là mở bò) tôi cũng dậy theo, nhanh nhẹn ra chuồng bò nhấc thanh gỗ bắc ngang cửa chuồng, gõ “cộc, cộc, cộc” ba tiếng. Tôi bắt chước chú tôi, đó là ám hiệu cho bò biết, lo mà dậy ra đồng. Tôi làm thuần thục, đầy “đam mê”. Nhưng hình như bố tôi không mấy để ý, người lớn thường hay quên.

Có lẽ bố tôi quên bẵng chuyện đã “hoạch định” tương lai cho con gái. Gần đến ngày về, tôi cố tình đi qua đi lại trước mặt bố, khi ôm rơm, khi xách nước... nhưng bố tôi vẫn không nhớ. Tôi lân la lại gần nhắc khéo “Hồi nhỏ bố có đi chăn bò không hả bố?” “Có chứ con, bố học một buổi, một buổi chăn bò. Ra đồng bao giờ bố cũng mang sách theo học”.  Bố tôi vẫn có thói quen lồng ghép vấn đề bất cứ lúc nào, để dạy dỗ chị em tôi. Bố nói tiếp “Hồi đó cả làng chỉ có mỗi bố là được học trường Trần Quốc Tuấn”. Ở quê tôi, ai học giỏi mới được vào trường cấp 3 này. Tôi vẫn quyết tâm lái vấn đề “Con đố bố, muốn con bò đi qua bên phải, thì nói sao, muốn con bò đi qua bên trái, thì nói sao?” Bố chẳng buồn trả lời tôi, bảo “Chơi vài ngày thôi, chuẩn bị về, lo mà ôn Toán”. Tôi cố vớt vát “Bố nói hồi nhỏ bố giỏi Toán mà sao lớn lên bố làm thơ kìa, học Toán làm gì?”. Bố nói tiếp “Ngày trước bố giỏi Toán lắm, trên bảng thầy chép đề chưa xong, dưới này bố đã có đáp số”. Tôi gục gặc đầu ra vẻ ngưỡng mộ nhưng trong bụng thì nghi hoặc lắm, ai đời đề chép chưa xong mà bố đã có đáp số, thiệt tình!

Cái sự “lồng ghép vấn đề” luôn được bố tôi tận dụng triệt để. Ngày Quốc tế thiếu nhi, bố đưa tôi đến Đài truyền hình chơi. Ngồi dưới này nhìn lên tôi thấy quá trời anh chị lên nhận phần thưởng vì kết quả học tập xuất sắc. Bố tôi tranh thủ ngay “Đó đó, con thấy anh Lâm Tùng Giang không, ảnh thi toán quốc tế được giải, phần thưởng toàn truyện hay, con cố lên...”. Thật lòng tôi chả quan tâm, anh Giang là anh Giang, tôi là tôi, chả liên quan gì nhau. Có hôm bố về, cho tôi xem tạp chí của Hội Văn học Nghệ thuật nơi bố tôi sinh hoạt ngày trước “Con xem, em Hoàng Sơn Trà, con bác Sơn, nó làm thơ, mới được đăng”. Trời đất! Thằng cu Trà bé như hạt mít, thua tôi 4-5 tuổi gì đấy, có mỗi bài thơ, tinh tướng. Tôi đây, một đêm làm năm bài thơ, sáng ngủ dậy viết một lèo, còn chưa nói gì. Tôi làm thơ để cất cho riêng mình. Tôi ra hiên ngồi, kê cằm lên đầu gối, lẩm nhẩm đọc mấy câu trong bài thơ vừa làm đêm qua:

“Bố đi thực tế rồi

Chỉ còn một mình tôi

Ở nhà ngồi đọc sách...”

Vừa đọc tôi vừa nghĩ thầm: Nếu bố biết mình làm thơ hay như này, chắc bố sẽ không mang thằng cu Trà ra làm gương điển hình. Nghĩ vậy, tôi nhẩn nha đọc bài khác:

“Chiều tà dần trên núi

Len mờ xuống bóng cây

Con chợt buồn, nhớ bố

Mà nào bố có hay...”

Có lần bố kể, con của chú gì gì đó tôi không nhớ nữa, vẽ tranh đẹp tuyệt. Vậy là đêm đến, tôi xin bố tờ giấy, trải xuống nền xi măng, bắt đầu vẽ. Đầu tiên tôi vẽ nồi cơm, hai cái chén, hai đôi đũa. Tiếp đến tôi vẽ que kem, cục kẹo ú và cuối cùng là một con búp bê xinh xinh. Tôi ngắm nghía tác phẩm của mình, mỉm cười sung sướng...

Cùng với tuổi thơ, tôi lớn lên, hồn nhiên như cây cỏ. Cuộc đời, đôi khi có lỡ tay chạm vào, khiến tôi lắc lư như một con lật đật, rồi lại đứng yên. Cứ thế...

V.N.G

CÁC TIN KHÁC
Nhớ về tác giả bài thơ “Hồ Chí Minh - tên Người là cả một niềm thơ”- Chu Huy Sơn (22-08-2019)
Viết cho một người - Lê Huy Hạnh (21-08-2019)
Bù nhìn - Nguyễn Phạm Oanh Oanh (20-08-2019)
Về thăm nội - Nguyễn Nho Thùy Dương (19-08-2019)
Đình Nại Hiên Đông - Lê Văn (16-08-2019)
Đóa phù dung - Trần Trình Lãm (15-08-2019)
Hồn biển - Nguyễn Văn Tám (14-08-2019)
Nhà báo và chữ nghĩa - Bùi Văn Tiếng (13-08-2019)
Mặt trận - Ngân Vịnh (12-08-2019)
Người đàn bà đẹp đi đâu? - Mai Hữu Phước (09-08-2019)
Cà phê nhạc sống - Đinh Lê Vũ (08-08-2019)
Quà của ấu thơ - Trần Nguyên Hạnh (07-08-2019)
Em trách chi...- Nguyễn Nho Khiêm (06-08-2019)
Một gạch - Thanh Quế (05-08-2019)
Những lao xao trong gió - Đinh Thị Như Thúy (02-08-2019)
Nàng ở cổng trời - Nguyễn Thị Anh Đào (01-08-2019)
Giàn mướp đắng - Mỹ An (31-07-2019)
Đình làng Phước Trường - Lê Văn (29-07-2019)
Dăm ba hạnh phúc ngắn - Nguyễn Nho Thùy Dương (26-07-2019)
Như quên mùa hè! - Tăng Tấn Tài (25-07-2019)
Thứ sáu, ngày 23/08/2019
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn