SÁNG TÁC
Ảo Ảnh - Truyện ngắn Lê Dạ

-Cô đang nghĩ gì đấy?
Cô gái giật mình ngơ ngác nhìn quanh. Bên trong những chiếc màn đã ngả màu, những người cùng phòng vẫn đang ngon giấc. Cô nhìn ra ngoài. Trời đêm vàng quyệt ánh trăng.
-Cô chẳng đang nhìn ta đấy là gì? Giọng nói ban nãy lại vang lên.
-Ông Trăng?
-Phải, là ta. Cô khác trước nhiều quá.
-Khác trước?...Là từ khi nào?
-Từ đêm trăng ấy...


Cô gái chong chong nhìn ra hàng cây cao vút bên ngoài song cửa . Đêm thật yên tĩnh. Mỗi lúc ngồi ngắm bầu trời , cô cứ có cảm giác đêm ở đây dường như đến sớm hơn ở những nơi khác . Không biết có phải là do những ngọn đèn thưa thớt , lóe lên lấp loáng từ những mái nhà xa xa như những vì sao lạc sa xuống giữa vùng đất vắng vẻ này đã tạo cho cô cảm giác ấy ?

Anh mắt cô  dừng lại ở vầng trăng treo trên vòm lá cổ thụ. Trăng tháng giêng vàng đến lóa mắt . Cô chợt nhớ , một ai đó đã nói với cô rằng trăng đầu năm thường đậm sắc vàng hơn các tháng trong năm . Lúc này , cô mới ngẩn người ngẫm lại điều đó . Dường như trong cô đã mất đi ý niệm về sự tồn tại của nó trên cõi đời này từ lâu rồi ...

 

o0o

         

Vầng trăng chợt chao chác , sắc vàng trở màu nhờn nhợt , vẽ lên những con sóng bạc duyềnh doàng trên nền trời đêm . Như có muôn ngàn mũi kim xoi vào trái tim cô gái . Cô rụt người , nghiêng đầu tránh ánh trăng .

-Ông không thể quên được sao ?

Bên tai cô , giọng nói trầm trầm như từ cõi xa xăm vọng lại :

-Vì ta là nhân chứng !

-Nhưng ông đã chẳng lặng im  từ bao năm nay rồi còn gì ?

-Điều đó không có nghĩa là đã quên đi ...

Cô gái thấy mọi cái quanh mình bỗng chòng chành và mỗi lúc một rõ dần lên bãi cát vàng xuộm dưới trăng... Những con sóng biển trắng lốp...Từng bụi xương rồng tua tủa gai nhọn và hoa . Những búp hoa nhỏ như hạt cúc áo xuyên qua lần gai vàng vàng vươn mình trên cát và cô gái lặng lẽ ngắm...Sau mỗi bữa ăn tối trong khách sạn trên bãi biển , cô thường dạo trên bãi cát đã được sóng phủ phẳng lì đến mát lạnh bàn chân, cảm thấy mọi cái quanh mình thật trong veo...Cô mê mải nhìn những con sóng dào dạt vỗ bờ như chưa thể ngủ yên...Chợt vầng trăng giẫy lên ngơ ngác...Một thân người lừng lững đổ bóng xuống mặt cát mềm mại...Mỗi lúc một rõ dần lên bộ mặt hừng hừng mê dại , nồng nàn hơi men...Thoắt chốc thân người lóe lên  như một vạch sáng hoang dại giữa trời rồi quay cuồng đổ ập xuống người cô gái ...Cô gái trằn người thảng thốt , càng lúc mặt cát càng chênh vênh dưới thân hình mềm oặt...Cô như thấy quanh mình biến dạng...Trên tít cao vầng trăng vằn lên những ánh vàng khé dữ dằn...Từng đọt sóng từ lòng biển đen ngòm cuộn vào  nhau xéo nát những dát bạc lấp loáng rũ xuống mặt nước ...Và cả những cánh cửa chớp của tòa nhà cao tầng nằm sâu trên bãi biển cũng rung lên bần bật theo gió...Nhưng mỗi lúc một vây chặt lấy cô là khuôn mặt  và đôi bàn tay cuồng dại cùng những cơn đau nhói thắt người khiến cô rã rời , nhẹ hẫng...Mơ hồ cô thấy vầng trăng vỡ tung , bắn ra vô số tia lấp lóe như những đóm lửa tàn giữa trời trước khi lịm đi...

Cô gái lặng người, đăm chiêu . Có tiếng trở mình nặng nề rồi những tiếng ú ớ hốt hoảng giữa cơn mê ngủ lan ra trong đêm . Giờ thì  cô đã quen với điều đó  . Những  ngày mới đến đây cô thấy lạc lõng cho dù sống giữa bao bạn gái đồng trang lứa. Cái thế giới gồm toàn những cô gái sớm bước vào con đường lầm lụi khiến cô cảm thấy hoảng sợ bởi nhận ra sự nông nổi của bản thân và của người đời. Nỗi hoảng sợ ấy  cứ đeo đẳng cô mãi...

 

o0o

         

-Nhưng tất cả đã là quá khứ rồi phải không , cô gái ? -Vầng trăng ướm hỏi .

-Là có thể quên đi sao ?

-Sao cô lại ở đây ?

-Ông còn nhớ những gì xảy ra đêm ấy mà ...

- Ta thật không ngờ...Ta và gió lẫn sóng biển đã chẳng thể làm gì được...

-Đó là những gì của đêm ấy  . Tôi vẫn ngỡ không còn gì đáng sợ hơn...

-Còn gì có thể đáng sợ hơn đêm ấy ?

-Ông không biết thật sao ? Ông nhìn thấu khắp nhân gian kia mà ?

-Phải. Ta có thể nhìn thấu suốt mọi nơi . Nhưng...

- ...Lòng người thì không thể ?... Vậy thì làm sao mà ông nghĩ ra được .

-Nghĩ ra điều gì ?

-Cái giá của những gì xảy ra trong đêm trăng ấy .

- Một sự ngả giá ? Tiền bạc ư? Của cải ư ?...

-Không ai lắng nghe tôi cả...Chẳng thiết là mình mất hay được cái gì, tôi khước từ tất cả ...

-Cô khóc đấy ư ?

Cô gái nhận ra vị mặn ở đầu lưỡi . Cô nhớ từ sau đêm trăng âý , cô đã không còn khóc  được nữa . Dường như cô nuốt nước mắt để  nguôi ngoai .

 -Ta đi tìm cô  khắp nơi . Thế mà cô lại ở đây .

Hiện dần lên trước mắt cô  gái từng con phố hun hút theo mỗi bước chân dưới trời khuya . Lấp lửng một vài khách đi đường dừng chân đùa cợt . Cô dại đi trong nỗi sợ hãi giữa cõi người xa lạ...Bao ngày đêm trôi qua vẫn những lời dò hỏi vây quanh...Chẳng còn biết bấu víu vào đâu , cô đành phó mặt hết thảy ...

-Nhưng sao lại thế ?

Giọng cô gái vút lên :

-Là do tôi muốn thế sao ?

Vầng trăng ngẩn ra bối rối .

-Chẳng trách ông đã  không nhìn ra tôi .

-Vì sao ?

- Vì Ông ở cao xa quá mà. Có lẽ chỉ có con người mới nhận ra nỗi khổ của nhau thôi.
-Con người ?

-Bởi con người thường gây ra  bao nỗi cho nhau...

Vầng trăng hóa lặng lẽ giữa trời . Vòm lá bên thềm như trĩu xuống bởi ánh trăng . Cô gái dõi     nhìn trời cao .

-Ông có thấy các cô gái nằm kia không ? Vì sao họ lại ở đây , ông có biết không ?

Khung cửa vụt sáng lên cùng giọng nói vang vang :

-Sao lại hỏi ta ? Đó là chuyện của nhân gian kia mà .

Cô gái khẽ cười:

-Chuyện nhân gian chẳng đáng quan tâm sao ? Vậy thì ông tìm tôi để làm gì ?

- Cô căm giận ta ư ?

Cô gái buồn bã lắc đầu :

-Tôi chẳng biết căm giận ai nữa . Từ khi phải rời các góc phố để bước vào ngưỡng cửa lấp lóa ánh điện , đêm đêm tôi mê mải quay cuồng với những chiếc cốc sóng sánh đủ sắc màu . Có lúc tỉnh hẳn sau những phút giây cuồng nhiệt chán chường , tôi đã tự hỏi mình sao lại đến nỗi như vậy . Tôi lại bị lừa gạt ư? Không. Chỉ là  vì tôi đã không đủ sức chống chọi trước sự khôn lường của cuộc đời ? Mà tôi có muốn như vậy đâu...

-Có phải nỗi ám ảnh đã dẫn dắt cô ?

-Đâu chỉ có thế...

 

o0o

 

Vầng trăng  đau đáu nhìn cô gái qua song cửa . Cô gái như cảm nhận được hơi ấm từ luồng sáng vút trên cao bao lấy quanh mình . Bên khung cửa , vòm lá cổ thụ loáng một màu bạc xóa huyền hoặc .

-Ông có nhìn thấy những gương mặt kia không ?

-Những gương mặt thật thanh thản ...

-Thế mà họ đã đôi ba lần ra vào trại như là sự trêu cợt  ở đời.

-Sao cô cứ quẩn quanh mãi thế ? Cô vẫn chưa thật bình tâm sao?

Giọng cô gái tựa hơi thở :

-Mỗi người vào đây chẳng ai giống ai... Và bên ngoài kia...Giá mà ông nhìn thấu  được...

Vầng trăng lờ lững vút lên cao, mỗi lúc một nhỏ dần...nhỏ dần...

    L.D

 

                                                                                                                                                             

 

 

 

 

 

 

 

 

CÁC TIN KHÁC
Vì sao phía chân trời - Truyện ngắn Đình Quang (15-08-2018)
Chuyện một người tử tế - Truyện ngắn Trần Phiêu (14-08-2018)
Kịch - Truyện ngắn Nguyễn Đặng Thùy Trang (13-08-2018)
Hội An - Tôi và Em – Thơ Nguyễn Văn Tám (12-08-2018)
Thời khắc diễn vai – Thơ Đinh Thị Như Thúy (11-08-2018)
Không phải tại em – Thơ Lê Huy Hạnh (10-08-2018)
Mẹ ơi Tổ quốc – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào (09-08-2018)
Cái còn cái mất – Thơ Nguyễn Hoàng Sa (08-08-2018)
Phương xa – Thơ Ngân Vịnh (07-08-2018)
Chùm thơ chợt tới – Thơ Thanh quế (06-08-2018)
Anh về - Thơ Lê Huy Hạnh (05-08-2018)
Thăm nội – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương (04-08-2018)
Thư ngỏ ngày cuối năm – Thơ Bùi Công Minh (03-08-2018)
Nói với cơn đau – Thơ Bùi Mỹ Hồng (02-08-2018)
Nước mắt – Thơ Lê Anh Dũng (01-08-2018)
Buông - Truyện ngắn Chế Diễm Trâm (31-07-2018)
Mặt hoa - Truyện ngắn Nguyễn Văn Học (30-07-2018)
Mùa thơm(*) - Thơ Hồ Thấu (28-07-2018)
Hài cốt của rừng - Huỳnh Trương Phát (27-07-2018)
Nhà báo, nhà văn Dương Thị Xuân Quý người con Hưng Yên trên đất Quảng Nam - Lê Hồng Thiện (26-07-2018)
Thứ năm, ngày 16/08/2018
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn