SÁNG TÁC
Bãi đời – Truyện ngắn Y Vũ

Tôi giật mình mở choàng mắt khi tiếng sấm rấm lên vang dội sau những vạch chóe sáng rằn rịt in lên mặt kính cửa sổ. Căn gác rùng rùng tựa như mỗi khi có đoàn tàu phóng vút trên thanh ray rời ga. Cảm giác ấy đã trở nên quen thuộc với tôi và những người sống ở khu vực có đường ray chạy qua này. Những lúc đi xa , tiếng còi tàu hụ trong đêm và cảm giác rùng rùng chuyển động ấy đã trở thành nỗi nhớ trong tôi . Một chớp sáng lóe lên rồi ùng ùng chuỗi âm thanh chát chúa xé trời đêm nữa tiếp theo. Khung kính rung lên lanh canh chực bung ra vỡ tung .


Sau vạch sáng tắt ngóm nền trời trở lại đen quánh tựa tảng thạch khổng lồ treo giữa khoảng không cao vợi. Tôi lắng nghe ràn rạt bên ngoài tiếng gió vin cành không dứt đến nốt lòng . Và mưa nữa  cứ rào lên theo mỗi vạch gió lùa chéo nghiêng hối hả . Giông ? Bão ? Tôi bần thần thầm hỏi  mắt vẫn chăm chắm không rời mặt kính trơ khấc trong mưa. Chập chờn giữa màn đêm dằn dữ bởi gió thốc, chớp giật, mưa tuôn loáng thoáng hiện lên trước mắt tôi bóng những căn lều dựng tạm chơ vơ trần trụi  giữa  đồi cây mượt xanh cao vút lưng trời ...

 

 

o0o

 

 

         

          -Đi với mình không ?  Giáo dừng xe trước cửa, hỏi .

          -Đi đâu ?

          -Cứ đi rồi biết !

           Tôi ngồi lên yên sau. Xe phóng thẳng ra hướng ngoại ô. Nhìn con đường dài hun hút , tôi sốt ruột . Giáo  vẫn thản nhiên. Cái cảm giác dằn xốc cứ nhoi nhói trong tôi khi trông thấy ngổn ngang xác rác trên lối dẫn vào lổng chổng những lều trại dựng tạm  .

          Người đàn bà ngẩng lên khi nghe tiếng xe đổ xịch trước cửa lều. Nụ cười vừa chớm lên chợt ngưng lại khi chị kịp nhận ra có người lạ mặt. Tôi theo Giáo vào lều . Căn lều tuềnh toàng quá từ ngoài vào trong . Nhìn quanh chỉ thấy những thân tre cắm tạm chống đỡ tấm ni lông kết hờ  cứ như muốn rũ xuống.

          Giáo đặt bịch cam cạnh thằng bé .  Thằng bé nằm trên tấm ni lông đã nhàu cũ tuồng như gắn chặt xuống nền đất, giương mắt nhìn lên . Đôi mắt tròn xoe đen hin trên gương mặt choắt  nhọn đảo qua đảo lại từ Giáo sang tôi dò hỏi .

          -Nó sốt mấy ngày nay nên không ra lớp  được ...

          Người đàn bà  ngập ngừng giải thích. Tôi ngẩn ra chợt hiểu con đường dài dặc đã đi qua chẳng phải là bâng quơ như những lần chúng tôi lang thang trên phố . Đã có lúc tôi nghe Giáo kể về một lớp học tình thương nào đó mà Giáo thường dành thời gian đến dạy . Thật lòng tôi chẳng hề nghĩ là lớp học đó được mở ở ngay đây dù  đã biết là Giáo rất mê làm công tác xã hội .

          -Đang có dịch sốt xuất huyết , chị phải xem chừng .

          Hàng lông mày người đàn bà rướn lên theo đôi mắt mở to  lo lắng . Tôi ngây ra , từ đôi mắt , sống mũi đến  khóe miệng  người đàn bà đều đẹp. Có lẽ thời tuổi trẻ người đàn bà này sinh sắc lắm , tôi thầm nghĩ.

          -Để tôi thử xem có phải sốt xuất huyết không .

          Không biết Giáo tìm đâu ra sợi dây thun cột vào cổ tay thằng bé , chăm chú theo dõi . Người đàn bà vẫn chưa hết vẻ lo lắng đăm đăm nhìn theo. Thằng bé từ nãy đến giờ  nằm im thao láo mắt nhìn lên ba người chúng tôi . Nó thu tay về , rờ rẫm mãi vết dây cột vừa được cởi ra ngơ ngác không hiểu vì sao .

          -Không phải sốt xuất huyết . Có lẽ cảm sốt thường thôi .

          Giáo ngẩng lên nhìn người đàn bà , giọng nhẹ nhõm . Ánh mắt người đàn bà nhìn chúng tôi đã có vẻ thân thiện hơn . Chị bế thằng bé lùi  vào góc  trong tấm ni lông , đưa mắt ra hiệu mời chúng tôi ngồi .

          -Chị đến ở đây bao lâu rồi ? -Tôi hỏi những muốn xóa đi cảm giác xa lạ.

          -Thằng bé vừa được một tuổi thì tôi đến đây . Nó đã năm tuổi rồi .

          Vậy là đã bốn năm thằng bé lớn lên bên bãi rác. Tôi bất ngờ đến gai người với ý nghĩ vừa thoáng qua . Nhìn sang, Giáo vẫn ngồi im  lắng nghe . Tôi bức rức nửa muốn hỏi nửa lại ngại ngần không dám nhìn vào đôi mắt người đàn bà trước mặt .  Đôi mắt lạ lắm dẫu ngay cả lúc cười vẫn bàng bạc một ánh buồn  đến thao thiết  lòng người .

          -Sao em không hỏi vì  đâu chị lại đến ở đây ?

          Tôi rụt người im khe trước nụ cười thật hiền vuốt trúng nỗi chờ trông trong lòng . Gió thông thốc lùa những vỏ bao ni lông đủ sắc đã bợt màu cuốn lấy nhau là là trên lối đi trước cửa lều . Nụ cười chựng lại rã dần trên môi người đàn bà theo ánh nhìn dằng dặc nhớ nhung đeo đẳng từng con gió vút qua .

          -Em đã bao giờ phải sống xa gia đình chưa ?

          Tôi lắc đầu đón ánh nhìn đăm  đắm của chị . Cố nén tiếng thở dài , người đàn bà lấn bấn gạt những sợi tóc lòa xòa trên mặt  chừng như không biết bắt đầu từ đâu .

          ...Vùng quê ấy chỉ có nắng và cát mù trời  mỗi khi gió cuộn về . Từ khi còn cởi truồng lũm đũm chạy chơi trên cát, cô bé đã cảm nhận được như vậy. Năm lên ba tuổi mẹ cô bé mất , bố lấy vợ khác , ông mang cô  cho một người bạn ở phố làm con nuôi . Đó là lần thứ nhất cô bé  xa quê . Lúc ấy cô bé chưa biết mấy để mà giận hờn . Có chăng chỉ là những cơn khóc ngặt nghẽo vì lạ lẫm rồi cũng nguôi đi . Khi   vừa bảy tuổi , cô  bé được bố đón  về . Sau những ngày đầu , cô bé mới hiểu thế nào là cảnh dì ghẻ con chồng .  Chưa đầy năm , bố cô bé phải mang  cô lên gởi nhà người bác họ . Ở với người bác họ rồi cũng vậy . Năm mười tuổi cô bé bỏ đi dù chẳng biết đi đâu . Thế là cô bé lang thang khắp hè phố kiếm sống qua ngày . Ba năm sau , bố cô bé  tìm  được buộc  cô  phải về nhà. Ý nghĩ dù khổ mà có gia đình còn vạn lần hơn phải lang thang ngoài đường khiến cô bé mềm lòng . Cô bé  về lại miền quê cháy nắng và cát lún  mỗi bước chân một thời tuổi thơ  buồn bã ...

          Người đàn bà lặng  im thật lâu , chừng như bên trong sự lặng im  đó là nỗi đau không cùng khó thốt  thành lời . Chúng tôi cùng im lặng . Ý nghĩ có thể sự im lặng sẽ thúc đẩy sự im lặng lên tiếng  khiến tôi và Giáo lặng lẽ chờ đợi . Bên ngoài xác bao ni lông đủ sắc vẫn là đà theo gió cuốn đi ...

          Cô bé  vẫn chạy trên cát với đôi chân trần như thuở bé . Người mẹ kế đã mất. Mọi việc  trong nhà chất lên đôi vai nhô cao của cô . Những lúc thảnh thơi tắm mình trong làn nước mát dịu của giếng nước sau hè dưới trời đêm , bàn tay vô tình chững lại trên bờ ngực vừa nhú , cô bé mới ngờ ngợ nhận ra ngực mình đã lớn dần . Cô bé thấy lạ lẫm ngay với chính mình  . Bất giác cô  cảm thấy ngượng ngùng ôm vội bờ  ngực như thẹn thùng với cả những vì sao bé tí nhấp nháy tít trên cao xa kia . Nhưng rồi  cô bé quên ngay đi ... Một đêm đang ngủ say , cô chợt giật mình thức giấc . Trong cơn mơ màng cô  ngỡ mình đang nằm mê . Nhưng không , cái cảm giác khó thở mỗi lúc một rõ dần khiến cô vùng vẫy đến tỉnh hẳn . Một cái gì đó đang đè lên người cô trì nặng . Căng mắt kiếm tìm trong đêm tối , cô bé đơ người kinh hãi nhận ra bố cô  với  thân người ướt đẫm mồ hôi , hơi thở hăng khé mùi rượu , lắc lư như một vật thể vô hồn bấu lấy người cô .  Hoảng hốt cô bé cào cấu chống đỡ đến mệt nhoài rồi tấm tức khóc lóc van xin   nhưng vẫn bất lực trước sức nặng của nỗi đam mê cuồng dại  . Cô bé chỉ còn biết nhắm nghiền mắt khóc thầm , cố tự nhủ đây chỉ là cơn ác mộng thoáng qua . Hôm sau rồi hôm sau nữa , đêm nào cô cũng sống trong cảm giác bàng hoàng  sợ hãi... Cô bỏ nhà  lang thang mãi từ đó ...

          Tôi bỗng nhớ đến giọng nói giận dữ của người đàn ông sửa xe kể về câu chuyện tương tự vào một lần ngồi chờ ở hè phố một ngả năm . Người thợ vá ruột xe vừa kể vừa dằn dữ khía mãi những nhát cưa quanh lỗ thủng trên chiếc ruột xe đã cũ mặc nó sần sì xù cộm lên khiến tôi thót ruột . “ ...Vậy đó , chuyện xảy ra ngay trong xóm tôi ở . Mẹ cha , đem xử bắn nó đi . Đời này đâu thể loạn đảo thế được “. Ông cứ đai đi đai lại như thể tôi không tin vào điều ông đã kể , vì thế mà nỗi bực tức trong ông mỗi lúc một nhiều lên .  Không biết đã có bao nhiêu người sau tôi được nghe người thợ sửa xe kể lại câu chuyện và hứng lấy nỗi giận dữ của ông .

          Mùi hôi từ những khối rác chất chồng như được đánh thức bởi tiếng động cơ xe chuyển rác đến bãi  theo gió đưa vào. Người đàn bà vẫn bình thản dõi về hướng tiếng máy xe phành phạch nổ vang . Bàn tay gầy hằn rõ những đường gân xanh ngoằn ngoèo vắt chằng lên nhau âu yếm lùa vào mái tóc ngấn vàng chẻ hoe vì nắng gió của thằng bé . Thằng bé ngúc ngắc đầu như thể đùa bỡn với  những ngón tay của người đàn bà . Dẫu còn sốt nhưng trông nó vẫn tỉnh . Nó cứ day qua day lại chực vùng dậy chạy đi .

Bên ngoài  lố nhố những bóng người lớn có trẻ nhỏ có xoay quanh xe rác vừa trút xuống cào bới lặng lẽ dưới trời hực nắng . Những chiếc nón lá , những chiếc mũ lát mỗi lúc như một phồng rộp lên trong nắng vàng hươm chẳng khác nào những chiếc nấm lúp xúp bên nhau đón ánh mặt trời . Trông họ thật bình thản chừng như cuộc sống bon chen ngoài kia đã trở nên xa lạ đến đỗi họ chẳng thiết nhọc lòng nghĩ đến mà chi . Trong lều từng lời thầm thĩ cứ rỉ mãi những  giọt tui hờn ...

          Trước mắt tôi hiện lên con phố dài nhòe nhợt ánh đèn đường . Bóng một cô gái vừa tròn mười lăm nằm co quắp dưới gầm cầu lứa phứa cỏ hoang thay chiếu . Ánh trăng rạng trên mặt sông loang vòng như chiếc còng bạc lúng liếng trong đêm không đủ rọi sáng một chỗ nương mình . Cô gái quay quắt vì mệt vì đói trước vầng trăng ngờ nghệch sau rằm . Chầm chậm đêm rút ngắn dần giữa đất trời đang cơn say ngủ . Trong bóng đêm lặng lẽ những  bóng đen rập rình lần đến  quây quanh chân cầu . Cô gái bị lôi thốc dậy nhét giẻ vào mồm và trói rịt trên nền đất . Kinh ngạc , hoảng sợ , tức tưởi cô gái quằn quại kêu cứu . Những tiếng ú ớ thoát ra mỏng mảnh sau lần giẻ bịt mồm vỡ vụn lẫn vào cao xanh lạnh lẽo . Suốt dọc bãi đất không một ai nghe thấy tiếng cào cấu , tiếng vải bục ra giữa những bàn tay dằn xé lẫn trong tiếng rên xiết đớn đau vì kiệt sức . ..Cô gái lịm ngất trên mặt cỏ xô lệch quằn nát gờn gợn sương đêm ẩm ướt . Những bóng đen dấm dúi lao biến đi trong đêm ...

          Đôi mắt người đàn bà vẫn ngân ngấn nước ngay cả khi mỉm cười cùng thằng bé .” Những người có đôi mắt ngấn nước thường  cuộc đời sẽ buồn và khổ lắm cháu à “ . Tôi bỗng nghĩ đến lời nội mỗi khi tôi nhổ tóc sâu thuở nội còn sống . “ Sao vậy nội ?” Lúc đó tôi đã gạn hỏi . Nội cười , mắng tôi :” Đa tình đa cảm lắm nên trời bắt tội  đấy . Lớn lên cứ để ý rồi biết “ . Mà đúng thật , đôi mắt chị cứ lóng lánh như được ướp trong làn nước trong suốt . Có phải vì vậy mà đời chị khổ thế chăng ? Tôi tần ngần trách mình khéo lại suy đoán vu vơ . Người đàn bà ôm lấy thằng bé , đau đáu nhìn ra bên ngoài . Tôi có cảm giác ánh nhìn đó xuyên suốt qua người nhưng nhức nỗi đau dằn vặt .Thằng bé lúc này đã ngủ say trong lòng chị .

          -Rồi chị gặp một thanh niên sống trên hè phố . Trong một lần đi chơi , chị đã quyết định... Vài tháng sau  chị  mang thai cũng vào lúc anh bị bắt giam vì tội ăn cắp  ...Nó đấy . Chị đã sống bằng nghề nhặt rác ở quanh chợ để nuôi con . Nhìn nó chị cứ trông đến ngày anh mãn hạn tù để về sống với mẹ con chị . Chị đã chờ mãi rồi chợt hiểu ra điều đó thật hão huyền . Anh ta không phải là người tốt như chị đã nghĩ .

          Thằng bé ngủ thật ngoan trong tay chị . Nhìn đôi tay chị run run siết chặt thằng bé vào lòng tôi có cảm giác chị sợ nó sẽ vụt mất như đã một lần chị bị vụt mất ước mơ hằng ôm ấp .

          -Trời bắt tội chị em à . Chị lại gặp một người chị yêu thương . Anh ấy đạp xích lô . Anh ấy nói là sẽ cưới chị . Chị đã tin vào điều đó . Chị thả mình nương vào anh với tất cả tình cảm và niềm tin còn lại của đời chị ... Chị nín bặt . Bắt gặp cái nhìn của tôi , chị lắc  đầu khẽ cười buồn . Sao chị lại ngốc nghếch thế chứ .

          Tôi lắng nghe  với nỗi lòng xa xót khi biết  chị đau khổ đến không thiết gì nữa . Nhưng dường như cái số chị chưa chết được . Có người trông thấy  chị tự vẫn đã vớt chị lên . Ai cũng bảo chị phải sống cho đứa con  và cho chính  mình . Chị đã gắng sống với đứa con còn  ẵm ngữa trên tay ...

          Chiếc xe chuyển rác đã quay ra khiến bên ngoài yên ắng lạ . Gió cũng thôi vờn qua vòm cây xanh ngút ngát . Đụn rác vừa dốc xuống vợi đi theo những tấm lưng gầy guộc cong vòng . Tôi hình dung trong đám đông quây lấy những đống rác ấy hình bóng người đàn bà cùng thằng bé đang cắm cúi nhặt nhạnh những chiếc bao ni lông đủ sắc màu , những vỏ lon bia , những lốp xe đủ loại dưới vòm trời chang  chang nắng...

 

 

o0o

 

 

Mưa vẫn trút từng cơn dài trong lóe chớp rạch xé bầu trời .  Nghe tiếng mưa vỗ trên mái ngói tôi nao lòng nghĩ đến căn lều của người đàn bà nhặt rác . Bất giác như có luồng điện vụt xuyên sống lưng tôi lạnh toát  . Những tấm ni lông có thể bị gió cuốn thốc đi . Những cột tre có thể bị gãy nát .  Căn lều có thể bị sập đổ. Và thằng bé thì đang ốm ... Giữa lúc ấy những thanh âm quen thuộc chợt ngân lên :“ Chị đã gạt bỏ quá khứ để mà sống. Thằng bé là tất cả những gì quan trọng trong cuộc đời còn lại của chị. Chị sẽ không phó mặt mọi điều nữa ...” Giọng người đàn bà xuyên vút qua cơn mưa vẫn vần vũ giữa trời...

         

Y .V

 

 

CÁC TIN KHÁC
Trước cửa là biển - Truyện ngắn Nguyễn Hiệp (19-10-2018)
Lời nguyền Sa Mạc - Truyện ngắn Hạo Nguyên (18-10-2018)
Ông lão say - Truyện ngắn Vân Thu (16-10-2018)
Về sông thiêng – Thơ Nguyễn Văn Tám (15-10-2018)
Mùa xuân náo động - Thơ Đinh Thị Như Thúy (12-10-2018)
Huyễn hoặc – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào (11-10-2018)
Về miền ngược gió - Thơ Nguyễn Hoàng Sa (10-10-2018)
Chiều Phan Thiết – Thơ Cẩm Lệ (09-10-2018)
Tháng mười – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương (08-10-2018)
Ở ngoài kia sông Cổ Cò xanh – Thơ Ngân Vịnh (07-10-2018)
Giọt sương – Thơ Lê Huy Hạnh (06-10-2018)
Thời xưa gió thổi về - Thơ Nguyễn Nhã Tiên (04-10-2018)
Giấc mơ chuông gió – Thơ Bùi Mỹ Hồng (03-10-2018)
Anh đã phát hiện ra em – Thơ Thanh Quế (02-10-2018)
Nơi Bác ở là một ngôi nhà sàn – Thơ Bùi Công Minh (01-10-2018)
Đèo Ngang – Thơ Bùi Công Minh (18-09-2018)
Nhà thơ già – Thơ Thanh Quế (17-09-2018)
Ngày xưa cha tôi kể - Thơ Nguyễn Văn Tám (16-09-2018)
Bầu trời nón lá – Thơ Lê Anh Dũng (15-09-2018)
Giấc mơ đi lạc – Thơ Nguyễn Hoàng Sa (14-09-2018)
Thứ sáu, ngày 19/10/2018
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn