SÁNG TÁC
Đâu rồi thời đĩa hát - Tản văn Phạm Thị Hải Dương

Ô tô không ngừng lao trên đường. Ngọt như lời mẹ ru. Tua lại chuyến đi. Nhiều nhất là bia và cười. Thêm vài số thứ tự nữa vào danh sách các mối quan hệ cần giữ gìn. Việc, tưởng là chính yếu lại chiếm phần ít thời gian và tâm tư. Chừng ba ngày, nhẩm lại vỏn vẹn mấy dòng. Rồi, nó trôi đi mất không hãm lại kịp. Trông như chiếc lá dại dột, chọn ngay chỗ xoáy nước mà trao thân. 


Đã có bao nhiêu chiếc lá rơi xuống ngay hố đen ngồn ngộn ấy. Chịu. Đếm sao được khi bên tai, Quang Dũng đang dỗ dành người yêu:“Anh và em sẽ sống. Trong một mái nhà tranh. Lấy trúc thưa làm cổng. Lấy tơ liễu làm mành.”

Tại ca sỹ biết truyền cảm hay hệ thống giải trí êm ái trên ô tô mà bản nhạc như dòng suối nhỏ, khe khẽ trôi vào lòng. Người ngồi ô tô không còn ám ảnh cảm giác tròng trành như đang trên dòng sông nhỏ, bằng chiếc ba lá đêm trăng dữ, như mọi lần.  Ngả người ra sau vì biết chừng, đầu óc lại bắt đầu hoài niệm. Ai đó đã nói, hoài niệm là thuộc tính của con người. Đã thuộc về bản thể thì cứ để nó ở lạị, nếu nó không muốn rời đi. Nhất là những nhung nhớ thuần khiết hơn mấy loại nước lọc quảng cáo trên ti vi. Hoài niệm đêm nay có tên nhớ thời xài…đĩa lậu.

Hồi xa lắc, không biết trên đời có một loại bản chính, hẳn sẽ có thêm vài kiểu bản sao. Nhớ mong manh, bé như cây chuối đẹt, đã chạy theo mẹ ra chợ. Hay đứng lọt thỏm trong mái hiên tiệm thuốc thú y, nhìn ra mấy bà cô bán đĩa hát ngồi trơ mình dưới nắng. Chợ có khi đông khi vãn nhưng mấy chỗ bán đĩa nhạc thì lúc nào cũng có người ghé xem. Một tấm bạt nhỏ trải ra đất, xếp vừa khít một loạt đĩa hát vuông vuông. Vì đĩa được bọc trong ni lon, gặp nắng sà xuống nên khi nào chỗ các cô ngồi cũng lóng lánh như có hào quang. Khiến con trẻ dường bị mê hoặc và thèm một lần sắm vai…cô bán đĩa. Muốn chạy ra khỏi hiên, ghé chỗ cô, nói cô ơi cho con ngồi chỗ cô một lát. Bốn bên là đĩa hát đủ màu sắc, ai ghé mua, để con cầm cái đĩa, ra giá, bỏ vào túi nilon như cô làm, cô nhé!

Sau này lớn lên, được dịp nghĩ lại giấc mơ xưa, con lại thấy rùng mình. Nếu theo nghề của mấy cô chắc bây giờ con sẽ hụt hẫng lắm. Sẽ giống mấy ông đồ già, lâu lâu nhớ nghề, bày mực tàu giấy đỏ ngay trong nhà mình, rồi kêu thằng cháu nội chơi trò buôn bán. Khi mà mẹ rút sợi dây điện đầu đĩa CD, thay vào dây nguồn vi tính. Mẹ cất hết Phi Nhung, Trường Vũ, Đan Trường, Cẩm Ly…Cả những chiếc đĩa hoạt hình như Tom and Jerry. Một thời con tua đi tua lại, đến mức đến đoạn con mèo vào đưa chân trước định tóm con chuột thì cả hai con đứng… cứng ngắt. Chắc con sẽ như đứa trẻ nhà nghèo mất con búp bê baby mới được tặng.

Mới đó mà trở dậy, lớn khi nào không hay. Nghe nhạc cũng sành điệu hơn, theo khái niệm của người thành phố. Thỉnh thoảng, chạy ra 38 Trần Bình Trọng, bổ sung vài bài lạ lạ trước mỗi chuyến đi dài. Nghĩ lại, thì ra hồi nhỏ cả nhà mình, xóm mình thậm chí xã mình toàn nghe đĩa lậu. Đĩa sao ra trăm ngàn cái. Bìa giấy, bên phải bán thân ca sỹ, bên trái danh sách bài hát được đánh số một hai ba. Có cái đĩa hát ruột của mẹ từ lúc mới lấy ba, hồi nó “nghỉ hưu non”, mẹ tiếc ngậm ngùi. Mẹ nói Trường Vũ hát bài Tí ngọ của tôi nghe day dứt quá! Sau này con có lùng hết mấy tiệm đĩa nhạc, thử nghe nhưng vẫn không tìm được “…người con gái trên lầu cao sau hàng chậu hoa mười giờ.”  của mẹ.

Mấy lần về thăm nhà, con hay kéo hộc tủ, nhìn chồng đĩa lặng lẽ thu mình dưới ánh điện. Hồi nhỏ, con hay chờ… đĩa hư để xin mẹ gắn sau xe đạp, hoặc xỏ vào sợi cước, xoay xoay chơi cả buổi ngoài đồng. Giờ đĩa dư nằm thành đống, sao con không thử chơi lại mấy trò đó xem sao. Lúc bước lên ô tô, đổi mấy bài không tên của Vũ Thành An bằng CD bolero của Lam Phương. Nhìn chiếc đĩa nhẹ nhàng trôi vào máy, cũng đường kính chừng đấy, lóng lánh bảy màu cầu vồng nhưng thứ con dùng có khi đắt gấp trăm lần mấy chiếc đĩa trong hộc tủ nhà mẹ.

Mà sao con không bị mê hoặc. Đĩa xịn. Đương nhiên chất lượng âm thanh rất khá. Những chuyến đi dài, âm nhạc trên xe khởi động theo động cơ. Khi đó con là cô gái. Âm nhạc như đôi khuyên tai. Cô gái thường đeo khuyên tai khi đi tiệc nhưng trong bữa tiệc, cô không bao giờ thấy nó. Thấy thương cho bản nhạc mình mang về, như một nữ nhà văn từng thương thành phố khi tâm trí thường trực về quê mẹ, nơi gặp gỡ rất ít mà nhung nhớ đầy tràn. Con cũng vậy. Thương mấy đêm sâu hoắm, nhà hàng xóm còn vọng qua: “Đêm đêm ngửi mùi hương, mùi hoa sứ nhà nàng. Hương nồng hoa tình ái, đậm đà đây đó gọi tên…” Thế mà sao không có cảm giác khó chịu, phiền lòng. Hình như qua một khoảng rào, một cánh cửa khép hờ, một vòm lá… âm nhạc trở về đúng một phần thiên chức của nó, làm con người trở nên dịu dàng và bao dung hơn. Giấc ngủ đến theo lời thỏ thẻ của ca sỹ khi nào không rõ.

P.T.H.D

 

 

 

 

CÁC TIN KHÁC
Tôi vấp chân vào gió - Thơ Ngân Vịnh (21-11-2017)
Không đề – Thơ Lê Huy Hạnh (20-11-2017)
Giấc mơ thủy chung – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào (17-11-2017)
Trong rừng Indiana – Thơ Mai Hữu Phước (16-11-2017)
Dòng xưa chuyện kể - Tường Linh (13-11-2017)
Chùm thơ của Nguyễn Nho Thùy Dương (10-11-2017)
Dấu yêu – Thơ Lê Huy Hạnh (09-11-2017)
Chùm truyện ngắn của Thanh Quế (08-11-2017)
Tuyến đường sắt Đà Nẵng - Hội An trong lịch sử - Vũ Hoài An (07-11-2017)
Ru con – Thơ Nguyễn Văn Tám (06-11-2017)
Ghi vội ở Viêng Chăn – Thơ Bùi Công Minh (05-11-2017)
Tiếng khuya – Thơ Nguyễn Nhã Tiên (04-11-2017)
Tín ngưỡng thờ Bà Đại Càn của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch Hà (03-11-2017)
Tiếng đêm – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương (02-11-2017)
Phố đêm – Thơ Nguyễn Hoàng Sa (01-11-2017)
Tiếng gọi phía Hoàng Sa - Truyện ngắn Đặng Hoàng Thám (30-10-2017)
Mũi tên đỏ - Truyện ngắn của Phạm Thanh Thúy (27-10-2017)
Gió xanh - Truyện ngắn Phạm Duy Nghĩa (26-10-2017)
Đàn bà – Thơ Ngân Vịnh (25-10-2017)
Buổi chiều có thể - Truyện ngắn Nguyễn Đạt (24-10-2017)
Thứ ba, ngày 21/11/2017
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn