SÁNG TÁC
Đất người quê xứ - Kai Hoàng

Chị cũng là một trong những đứa trẻ lớn lên của xóm Rặng Bần, mỗi lần nhắc về quê cũ lại cứ chạnh lòng ngút ngát. Năm tháng trôi chân, cuối cùng thì vào làm giúp việc của một ngôi nhà khang trang ở mặt phố. Hành trang mang theo cũng chẳng nhiều nhặn gì, ngoài mớ giỏ xách của hồi ức. Chị trầm trồ, thành phố đẹp lắm, tiện nghi lắm, đi chừng trăm bước là tới chợ, xa hơn chút nữa là tới mấy khu mua sắm sầm uất lót sàn gạch bóng loáng. Chẳng cần nhọc công như hồi băng ruộng lội sình dưới quê.


Mỗi câu chị kể đều gợi những hình ảnh so sánh, giữa thành phố và xóm nghèo, giữa tân tiến và cũ kỹ. Câu nào cũng phải bồi thêm chữ “dưới quê”, như thể nếu không có hai chữ quen thuộc đó thì chắc người ta chưa hiểu ý chị. Bởi chắc sống ở thành phố lâu rồi, những điều chị nói dường như vọng lên từ một thế giới xa xôi nào đó mà người ta ít chủ tâm để ý.

Bằng cách đó, chị bỗng trở thành người kể chuyện. Những đứa trẻ sống ở phố rồi vút lên thành người lớn lúc đầu có hơi ngạc nhiên và ngỡ ngàng về những câu chuyện quê mùa, sau lại trở nên tò mò và chăm chú bởi mấy hình ảnh ví von dân dã trong cách nói đậm chất nhà quê của một người xa xứ. Như hôm qua chị ngồi ở quán nước lúc xách giỏ đi chợ về, cũng buột miệng vu vơ tháng này là mùa nước nổi, người ta ra đồng bắt cá về ăn không hết. Hay hôm kia chị bật cười khi thấy trên sân thượng của một ngôi nhà trồng đủ loại dây leo khô cong và héo quắt của bầu bí khổ qua, mấy cây này phía sau nhà chị ra trái nhiều đến nỗi phải đem cho hàng xóm. Cứ thế, những câu chuyện của chị bắt đầu trổ hoa trong lòng phố xá, nơi được mặc định chẳng thiếu thứ gì dù phải quy đổi bằng giá trị bạc tiền. Người ta bắt đầu thèm thuồng về một chốn quê thiên đường bờ bãi sẵn có qua lời chị kể.

Đôi lần ganh tị đến phát bực, người ta bèn vặn vẹo hỏi sướng vậy không bám quê mà sống. Chị cười trừ, cái cười nhăn nheo mấy rãnh sâu nơi đuôi mắt, tựa hồ những đường cày trên mùa nắng hạn. Chị biết rõ những thứ “sẵn có” không thể quy đổi thành học phí cho sắp nhỏ đến trường, cũng chẳng hóa thành thuốc thang viện phí cho mẹ già lúc trái trời gió trở. Rồi người ta cũng chợt biết, sở dĩ chị cứ vịn vào mấy chuyện quê mùa xóm cũ cũng chỉ để nguôi ngoai cho cái sự hoài nhớ của một kẻ tha phương. Chứ để so sánh với thành phố, dĩ nhiên xứ chị là kẻ thua thiệt. Người ta biết rõ nhưng người ta không đắc thắng, bởi dù sao thì chị vẫn có một nơi chốn để mong ngóng và hoài nghĩ, có cái để so sánh này kia kia nọ cho qua buổi nhọc nhằn. Những thứ đó người thành phố không có, thế giới của họ là một thế giới xoay mòng của bạc tiền, đi đâu cũng đụng phải những tòa nhà, còi xe, khói bụi... Những thứ đó không được yên bình và thơ mộng như những hồi ức quê mùa mà chị cất giữ ở trong vùng nhớ.

Chị khẳng định, thành phố vẫn là một nơi đáng sống hơn ở quê. Nhưng dù là một nơi đáng sống thì hồn chị vẫn treo ngược xứ Rặng Bần. Như lúc chị đi ngang qua những hàng me trút lá thì lại nhớ đến mấy cội me già đang ra trái dưới quê, rồi chị sẽ hái đầy giỏ xách để về nấu món canh chua cho tụi nhỏ. Hay khi đi qua khu đất trống thấy chập chờn vài cánh diều lại nhớ đến mấy bụi tre sau nhà, chắc giờ tụi nhỏ đang uốn nắn từng que rồi lấy giấy tập ra làm diều đem thả. Qua sông chị nhớ mấy rừng dừa nước uống ngọt phải biết. Và cứ thế, chị sống ở đất người nhưng lại vọng về quê xứ, nhiều lúc sự hồn nhiên nhung nhớ đó lại làm chạnh lòng những người phố thị chồn chân.

Nghe riết thành quen, người ta cũng chẳng còn lạ xa gì với việc chị buột miệng nhắc về quê xứ khi nhìn thấy vài hình ảnh thân thuộc giữa lòng phố xá. Bởi họ biết một khi hồn đã neo ở một bến đợi thì dù có đi xa mấy cũng chẳng thể nào gạt bỏ trong người được vùng hoài nhớ...

K.H

CÁC TIN KHÁC
Ngóng đợi – Thơ Ngân Vịnh (09-12-2018)
Chuyện không đâu - Truyện ngắn của Thục Quân (08-12-2018)
Còn nốt nhạc tháng giêng – Thơ Đinh Thị Như Thuý (07-12-2018)
Nụ cười qua gương - Thơ Bùi Mỹ Hồng (06-12-2018)
Đội hình – Thơ Lê Huy Hạnh (05-12-2018)
Ký ức Trường Sơn – Trần Trung Yên (04-12-2018)
Tín ngưỡng của ngư dân ven biển Đà Nẵng - Ngọc Giao (03-12-2018)
Ngàn năm sóng vỗ - Kiều Giang (30-11-2018)
Từ những nhịp cầu – Đặng Phương Trinh (29-11-2018)
Thím tôi - Hoàng Nhật Tuyên (24-11-2018)
Cõi lặng – Truyện ngắn Thục Quân (21-11-2018)
Anh đâu – Thơ Cẩm Lệ (19-11-2018)
Văn hoá, nhìn từ góc độ phát triển thành phố - Lê Hồng Nhuận (17-11-2018)
Linh cảm – Truyện ngắn Trần Trung Yên (16-11-2018)
Phố đêm – Thơ Nguyễn Hoàng Sa (14-11-2018)
Ẩm thực của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao, tục ngữ - Ngọc Giao (13-11-2018)
Lửa không tắt – Thơ Nguyễn Nhã Tiên (12-11-2018)
Những ngọn gió khuya - Thơ Thanh Quế (11-11-2018)
Nỗi – Thơ Nguyễn Nho Thuỳ Dương (09-11-2018)
Viên gạch người Chăm – Thơ Nguyễn Văn Tám (08-11-2018)
Thứ hai, ngày 10/12/2018
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn