SÁNG TÁC
Chùm truyện ngắn của Thanh Quế

Chú dê con

Chú ta có tính hay làm nũng. Cứ chốc chốc chú ta lại “be he” (mẹ ơi). Mẹ chú dù đang rúc vào bụi cây kiếm lá ăn để có sữa cho chú bú hay đứng nghỉ ngơi cũng phải “be he” (con ơi) chạy đến với chú.Thấy mẹ là chú ta xông vô vú mẹ, chú bú chú cọ đầu, chú chạy qua bên này, chạy lại bên kia, lăng xăng xí xọ. Bú no nê chú ta nằm xuống bãi cỏ, lăn mình qua bên trái rồi lại lăn qua bên phải. lăn chán, chú vùng dậy, phóng tới bên mẹ “be he, be he” (mẹ ơi, mẹ ơi) nũng nịu.

Đó là chú dê con, có lông vàng óng, tinh nghịch như quỷ sứ, con của con dê cái mà nhà tôi mua từ Quán Cau về. Tôi thích chú lắm. Hằng ngày, cứ đi học thì thôi, chứ về tới nhà là tôi ôm chú vào lòng, cầm hai chân trước, bắt chú đi bằng hai chân sau y như một chú Cún con vậy. Chú ta quen hơi tôi, nên nhiều khi tôi học bài hay đang chơi bi, đáo với các bạn, chú cũng đến cọ cọ đầu vào lưng tôi y như một con chó. Nhiều lần, tôi trải chiếu ngoài sân chơi trăng với các bạn rồi ngủ quên, khi tỉnh dậy thấy chú nằm bên cạnh. Tôi thương chú lắm, hễ hôm nào anh Quý tôi dẫn mẹ con chú đi ăn xa, từ sáng đến tối, buổi trưa tôi đã thấy nhớ chú.

Một hôm, tôi đang ngồi làm bài, chú ta bỗng xộc đến. Chú có gì vui trong lòng không tôi chẳng biết nhưng sau khi cọ vào lưng tôi, chú đưa đầu húc lên bàn. Bình mực tím của tôi bị đổ, chảy tràn vô quyển vở, đổ xuống cả quần áo tôi. Tôi tức quá, cứ hai tay mà tát chú. Chú ta lúc đầu tưởng tôi giỡn nên cứ “be he, be he”, đứng ngây thơ nhìn tôi. Nhưng khi đã tức tôi nào để ý, cứ tát đã rồi lấy thước đánh vào đầu chú. Có lẽ tới lúc ấy, nhận ra cơn tức của tôi, chú dê con “be he, be he” rồi vùng bỏ chạy.

Từ đó, như một đứa trẻ con sợ một ông người lớn hung dữ, chú không dám đến bên tôi, dù tôi cố xoa đầu vuốt lưng lấy lòng chú. Những lúc ấy, chú chỉ “be he, be he” rồi chạy biến.

Một hôm, tôi đi học về thì không còn thấy chú dê con nữa. Má tôi nói ba tôi đã tặng chú cho một người bạn rồi.

Con chó hoang

Không rõ nó từ đâu đến. Chỉ biết vào lúc chạng vạng tối, nó từ ngoài đường làng, lẻn vào nhà thằng Hà (có lẽ nó đánh hơi thấy mùi thức ăn), xuống tận bếp đớp luôn con cá rán mà mẹ thằng Hà đã nhọc công xuống tận biển để mua về đãi khách. Bà chủ nhà tức giận cầm đũa bếp vừa đuổi theo vừa la hét ầm ĩ khắp làng.  Bọn trẻ chúng tôi đang chơi đáo trên đường làng cũng la lên, ùa đuổi theo “kẻ trộm”. Con chó này trơ xương, lông rụng từng đám, ghẻ lở khắp người. Rõ ràng đó là con chó hoang, chẳng ai biết, vật vờ đi từ đâu đến làng Phú Thạnh này. Thấy chúng tôi đuổi, miệng nó ngậm chặt con cá, cố chạy lên phía trước. Nhưng có lẽ do bị đói lâu ngày nên khuyển ta không thể chạy nhanh được. Thế là một trận mưa đá và đất cục của chúng tôi trút xuống người nó. Ban đầu, nó è ạch chạy, nhưng vẫn cố ngậm theo con cá. Nhưng dần dần thấy chúng tôi đuổi riết quá nên nó đành “bỏ của chạy lấy người”. Con cá rán được bỏ lại dính đầy nước miếng của nó và đất cát, chẳng thể nào ăn được, nên mọi người, nhất là mẹ thằng Hà càng bực thêm. Vì thế, khuyển ta lại tiếp tục bị “truy kích”. Có lẽ do đuối sức quá, hết chạy nổi, khuyển ta mới đành liều quay đầu lại xông vào cắn chúng tôi. Cả bọn sợ quá, chạy quay lui. Nhưng thằng Hà la lên:

- Đừng sợ, Nó yếu lắm. Nó đớp cẳng tao mà chẳng đau gì hết. Cứ ném đá cho nó chết đi.

Chúng tôi lại quay lại hò hét đuổi theo con chó. Bây giờ, khuyển ta lè lưỡi thở nặng nhọc, đi từng bước một. Lập tức những hòn đá, những khúc cây giáng xuống mình nó…Nó ăng ẳng kêu rồi nằm quay lơ…

Sáng hôm sau, ai đi trên con đường làng Phú Thạnh cũng thấy xác một con chó hoang. Người nó thâm tím, máu đọng từng cục ở miệng… Nhiều người bịt mũi đi qua rồi nói:

- Đồ chó hoang, cho nó chết.

Nhưng cũng có người mủi lòng thương, nói:

- Tội nghiệp. Con chó đói quá, chỉ “ăn trộm” có một con cá mà đến nỗi bị đánh chết. Khổ cho loài chó.


T.Q

CÁC TIN KHÁC
Không em- Thơ Lê Huy Hạnh (12-12-2017)
Phía không em không tôi – Thơ Mai Hữu Phước (11-12-2017)
Xin được yên – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương (09-12-2017)
Mưa hồn nhiên – Thơ Đinh Thị Như Thúy (08-12-2017)
Giấc mơ – Thơ Mai Linh (07-12-2017)
Ru ai – Thơ Nguyễn Hoàng Sa (06-12-2017)
Tín ngưỡng thờ Ông Mốc ở Đà Nẵng - Đinh Thị Trang (05-12-2017)
Trở lại Hải Phòng – Thơ Bùi Công Minh (04-12-2017)
Dư dật bất an - Tản văn Phạm Thị Hải Dương (03-12-2017)
Anh không giận em đâu – Thơ Nguyễn Thanh Kim (02-12-2017)
Chấm hỏi lãng quên – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào (01-12-2017)
Biển – Thơ Mai Linh (30-11-2017)
Mầm xanh? - Tản mạn Ngọc Anh (29-11-2017)
Mơ dã quỳ - Thơ Đinh Thị Như Thúy (28-11-2017)
Tín ngưỡng thờ Ngũ Hành ở Đà Nẵng - Đinh Thị Trang (23-11-2017)
Ghi vội ở Viêng Chăn – Thơ Bùi Công Minh (22-11-2017)
Tôi vấp chân vào gió - Thơ Ngân Vịnh (21-11-2017)
Không đề – Thơ Lê Huy Hạnh (20-11-2017)
Giấc mơ thủy chung – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào (17-11-2017)
Trong rừng Indiana – Thơ Mai Hữu Phước (16-11-2017)
Thứ ba, ngày 12/12/2017
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn