GIỚI THIỆU SÁCH
“Tôi đã trở về trên núi cao” của nhà văn Đỗ Bích Thuý

Có một sự dẫn dắt mộng mị, mê hoặc của Đỗ Bích Thu

“Cảm ơn những dấu yêu đã níu giữ trái tim, tâm hồn này. Tôi tặng tôi cho bạn, bằng vào những mến thương tha thiết mà chúng ta có thể chạm tới”, như một sự tạm khép lại cánh cửa tâm hồn của nhà văn Đỗ Bích Thúy trong tập tản văn mang tính tự sự đầy cảm xúc “Tôi đã trở về trên núi cao” - Nhà xuất bản Hội Nhà văn và Nhà sách Liên Việt.

Nói đến nhà văn Đỗ Bích Thúy, chắc chắn những người yêu văn chương Việt đương đại khó quên được một cú “sốc” ở Nhà số 4 - Nickname của Trụ sở Tạp chí Văn nghệ Quân đội, số 4 Lý Nam Đế, Hà Nội, vào 18 năm trước, cô sinh viên người Hà Giang mới tốt nghiệp đại học đã đoạt giải nhất cuộc thi truyện ngắn của tạp chí với chùm truyện ngắn gửi đến vào những khoảnh khắc cuối cùng, đánh bật rất nhiều tên tuổi “cây đa cây đề” của làng văn chương Việt lúc ấy.

 

Và hiện tại, với quân hàm Trung tá, và vị trí Phó Tổng biên tập Tạp chí Văn nghệ Quân đội, nhà văn Đỗ Bích Thúy sau 19 cuốn sách từ truyện ngắn đến tiều thuyết, những kịch bản phim từ tác phẩm của mình: Chuyện của Pao, Lặng im dưới vực sâu, Người yêu ơi, Chúa Đất, như một quãng dừng, hay sống chậm lại để nhìn vào chính mình, đễ trải lòng với những độc giả thân yêu bao nhiêu năm qua của mình trong “Tôi đã trở về trên núi cao”.

Có thể nhận ra một sự liên kết xuyên suốt qua 30 tản văn được tác giả “ngầm” chia ra ba phần, từ thuở niên thiếu trong veo như giọt sương sớm ở miền rừng cao nguyên đá, đến khi trưởng thành dù hòa vào cuộc sống phồn hoa đô hội Thủ đô vẫn giữ trong sâu thẳm khí chất “rừng và đá” trên từng trang viết , và tình bạn đẹp như trăng sao trong thế giới màu sắc đa chiều của những thi - họa tài hoa Việt…

Như một sự dẫn dắt mộng mị, mê hoặc, tác giả kể về những ngày thơ bé của mình ở miền rừng với những câu chuyện tưởng rằng rất vu vơ trẻ con, nhưng lại đầy những chi tiết gợi cho trí tưởng tượng bay bổng, nhiều hình ảnh rậm rịt như tầng tầng lớp lớp rừng cổ thụ, điệp điệp trùng trùng như những ngọn núi tai mèo, nhưng dưới ánh mắt trẻ thơ của tác giả lại trong veo như sương mai.

Ngay những tựa đề nho nhỏ mà gợi bao nhiêu si mê, như cùng với tác giả xuyên không lạc vào một cõi xưa cổ tích nơi miền rừng cao nguyên đá Hà Giang vừa bí ẩn vừa kỳ vĩ, vừa quyến rũ vừa kỳ lạ, vừa đẹp như bức tranh thủy mặc thần tiên lưu bút, lại vừa run rẩy sờ sợ lành lạnh như chạm vào thế giới ma mị liêu trai: Vạn năm triệu năm, Ngồi trên những đám mây, Người có thể yêu người, Chết chỉ là một cuộc rong chơi, Bà Đỉnh và những câu chuyện bịa tạc, Cá trẻo trên đồi…

Đôi khi rưng rưng như thấy mình đâu đó trong những hoài niệm ký ức xưa của tác giả. Từ hình ảnh người bố chỉn chu nghiêm khắc nhưng không bao giờ đánh roi con, yêu thương nâng niu con mình từ đôi guốc đi dưới chân trong Ký ức đôi guốc đỏ. Hay hình ảnh người mẹ chịu thương chịu khó tần tảo chăm sóc lũ con trong Tôi ngồi bên mẹ trong đêm lạnh buốt…

Và không biết có ai khi đọc Cây có vui buồn, mang cảm giác trở về một miền đồng quê, để nói chuyện cùng với những cây rau, ngắm nghía vẻ đẹp của chúng từ khi là mầm cây đến ra lá ra hoa kết củ kết quả… Nhưng có lẽ ấn tượng nhất là cái cách tác giả viết về những cây rau đó, như những món quà tặng đặc biệt, như một sự biết ơn: Hôm nay mày tặng mày cho tao nhé rau. Và từ đấy, từ cái lúc cắt cây rau mà bảo nó trao tặng mình ấy, đứa bé con là tôi đã nghĩ: Trao tặng là một niềm hạnh phúc…

Hà Nội gắn với đam mê nghề và nghiệp văn chương, cũng là một phần cuộc sống  gia đình nho nhỏ ấm áp của nhà văn Đỗ Bích Thúy. Có lẽ thế, khi viết về Hà Nội, vừa như sự khám phá rất riêng những góc khuất mang vẻ đẹp khác biệt của một người khách, vừa như tình yêu thật đằm sâu nhưng phảng phất một sự lo lắng sợ sẽ vuột mất khi lỡ có một cơn gió thoảng qua:

Hà Nội đã trao cho tôi tất cả những điều đó, vui và buồn, hạnh phúc và đắng cay, một vài thành công, không ít thất bại, nhưng hơn cả, Hà Nội cho tôi một thái độ sống - luôn trân trọng tất cả những gì đã đến, đang đến và có thể đến trong cuộc đời này - Một chỗ vừa vặn.

Khi trò chuyện với nhà văn Đỗ Bích Thúy, có một khoảnh khắc tôi thấy mình trong chính câu chuyện của chị khi kể về Tấm áo của mùa đông năm ngoái, tấm áo mùa đông như một người bạn, như một sự thân thuộc, như chính là mình đang gặp lại mình… Một sự đồng cảm rung động làm tôi cảm thấy xốn xang cả một chiều đầu thu trong một góc quán café Hà Nội cũng chứa đầy những ký ức xưa.

Những trải lòng của chị với những gì đã trải nghiệm, hay với nghề viết văn: Trong như sương rơi, Buồn bã nhưng hạnh phúc, Viết văn như đẽo một con quay, Những khúc quanh, Và một quãng nghỉ, Về nơi ra đi… Là những trăn trở, băn khoăn, là những lúc chị đang tự đánh giá mình, để có một ứng xử với mình tiếp theo. Những trang viết “rút ruột” này của chị, cảm giác chị đang “chín” trong nghề và cả nhân sinh quan.

Có chút gì ghen tị khi đọc những bài viết về tình bạn của chị. Chị có những người bạn tài hoa, nổi tiếng, và cách yêu của chị cũng rất khác biệt. Chị yêu bằng cách “đọc” những tác phẩm của họ để hiểu vị của họ, chia sẻ, cảm nhận: Người thì cho tôi sự cẩn trọng tận cùng… Người cho tôi thái độ sống, làm việc thật bằng an… Người thì cho tôi sự tha thiết với mọi điều dù là nhỏ bé trong cuộc sống… Người cho tôi một nỗ lực làm việc không mệt mỏi…  - Bạn bè là những người thầy.

Với họa sĩ Lê Thiết Cương là Trên bề mặt dưới dòng chảy, là sự quan sát và học hỏi cách thẩm thấu sự vật để tinh giản khi thể hiện, để tạo nên chất ngọc trong tác phẩm nghệ thuật. Cũng nói thêm, họa sĩ Lê Thiết Cương đã thiết kế mỹ thuật cho “Tôi đã trở về trên núi cao” rất đặc biệt, trong cuốn sách còn có 5 bức tranh minh họa của anh vẽ theo lối giản lược rất độc đáo. Tranh được in bằng kỹ thuật khá phức tạp, đưa tay sờ vào thấy tranh nổi trên giấy, làm cho cuốn sách thật sự là một tác phẩm văn chương - mỹ thuật.

Ngoài ra bạn đọc còn có thể Lưu lạc thế gian với Đỗ Doãn Hoàng, Về nhà với A Sáng, khám phá Nàng Olga Việt Nam Nguyễn Thụy Anh, nghe Câu chuyện hoa sen cùng họa sĩ Phạm Hà Hải, và Mộng ở trong vườn với nhà văn Nguyễn Văn Thọ…

Đẹp đến lụi tàn, Không bao giờ buồn thì có gì vui? Hai tản văn cuối của “Tôi đã trở về trên núi cao” như thêm một lần nữa sự khẳng định sự trở về của chính bản thân tác giả, để trải tâm tình đến bạn đọc, để những trang viết càng đẹp hơn ở từng câu, từng trang, như lưu giữ trong sâu thẳm không chỉ là ký ức của nhà văn Đỗ Bích Thúy mà còn thấp thoáng ký ức của bao người đã được Thúy khơi gợi lại, mỗi ký ức là một vẻ đẹp để trân trọng hơn cuộc đời, để yêu hơn và tin hơn những gì sẽ đạt được trong tương lai./.

Hoài Hương
(vov.vn)

CÁC SÁCH KHÁC
Văn nghệ với người lính và thời cuộc
Tôn trọng khác biệt làm nên hạnh phúc
Đi tìm bản ngã, một hành trình vô tận
Tâm - tài những cây bút nữ
Những mảnh ký ức đẹp
Cổ tích là gì trong đời thường hôm nay?
Từ cuộc trở về của “Miền thơ ấu”
Sức hấp dẫn của một tác phẩm lý luận
Nhà văn Trần Đức Tiến ‘dụ’ trẻ em bằng truyện đồng thoại
Khai phá ẩn ức nội tâm trong mỗi chúng ta
Thánh hội họa Raphael - khí chất của một vị hoàng tử
Lã Nguyên và Phê bình Kí hiệu học
‘Tuổi 20 yêu dấu’ của Nguyễn Huy Thiệp lần đầu xuất bản trong nước
Câu chuyện kỳ lạ về người sinh ra ở tuổi 70 và chết đi là đứa trẻ
Búp bê nhỏ xíu và chàng khổng lồ
Những mùa gió rát - Thổi qua những phận người
Chắt chiu thương nhớ...
Tìm thấy ánh sáng từ thơ
Gặp một Haruki Murakami chân thật ở tiểu thuyết đầu tay
Người bạn đồng hành thú vị trong chuyến lãng du văn hóa
Thứ ba, ngày 23/10/2018
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn