GIỚI THIỆU SÁCH
Tìm một ai đó giống anh - Bùi Đức Ánh

Thành công tập truyện ngắn Tìm một ai đó giống anh không chỉ dừng ở đam mê mà còn là sự trải nghiệm của tác giả. Người viết thật sự thấu hiểu, chia sẻ những gì đã chiêm nghiệm…

 

Ngoài tình yêu mãnh liệt dành cho thi ca, Bùi Đức Ánh còn có một đam mê viết truyện ngắn, viết tạp văn, ký... Có lẽ trong chúng ta, ai cũng có một thời đi học, một thời tuổi trẻ êm đềm bên những trang vở học trò giàu trí tưởng tượng, hoài nghi đến diệu kì. Rồi theo năm tháng, bạn sẽ tự hỏi chính bản thân mình rằng: “Tình yêu là gì? Hạnh phúc ở đâu?” Người thì nhọc nhằn tìm kiếm hạnh phúc ở những đỉnh cao thành công sự nghiệp. Người lại lặn lội theo đuổi hạnh phúc vô vọng với những cuộc tình cứ tưởng tình yêu chỉ có một mà thôi! Cũng có người, họ phải mất tất cả thời gian của đời tuổi trẻ mà vẫn không thể trả lời cho câu hỏi “Tình yêu là gì? Hạnh phúc ở đâu?”. Đó là những gì, những điều mà chúng ta sẽ đọc và tìm thấy được trong tập truyện ngắn "Tìm một ai đó giống anh" của tác giả Bùi Đức Ánh.

    

Hầu hết tác phẩm của Bùi Đức Ánh từ trước đến nay, anh đều dành cho trang viết "tuổi trẻ và tình yêu", đặc biệt là tuổi học, tuổi mới lớn. Trong tác phẩm của anh, tuổi học trò ngây ngô, bối rối với chính những tình cảm của lòng mình. Người đọc sẽ đọc những trang viết của anh như đi sâu vào tâm tư, tình cảm, khơi gợi trí tưởng tượng, sự băn khoăn mà một thời ai cũng từng trải qua. "Tìm một ai đó giống anh" tác giả như gửi gắm đến những bạn trẻ hồi ức những tháng ngày đã qua. Chỉ như một ký ức, một đời của tuổi học trò, "thế giới" ấy cứ thu hút ta (Lỡ lạc đường ai sẽ là người tìm tớ đây). Rất nhiều điều bất ngờ đâu đây, có thể xảy ra trong cuộc sống, đôi khi là một cuộc gặp gỡ vô tình hay một lần chia tay im lặng, cũng có lúc là một tình yêu mới chớm nở hoặc một cuộc tình vừa đặt dấu chấm hết: "Anh vuốt nhẹ tóc cô rồi rảo bước đi. Để lại sau lưng những ánh mắt ngỡ ngàng. Hạnh phúc giống như một chiếc đồng hồ, loại ít phức tạp nhất là loại ít hư hỏng nhất..." (Anh sẽ đi về phía không em). Có lẽ, Bùi Đức Ánh là tác giả theo xu hướng thời đại được khắc họa rõ nét qua tác phẩm. Thế giới công nghệ, thủ thuật vi tính, tin tức thời đại luôn tìm thấy trong những cuộc tình lãng mạn của anh: "Anh gặp cô vào một chiều thu tháng mười, lá vàng theo gió khẽ rơi vèo, và vì nụ cười đó làm anh ngẩn ngơ đến tận ngày hôm sau, cho nên mới hì hục ngồi tìm facebook của cô. Anh như lục lọi cả thành phố lên chỉ để tìm một cô gái..." (Anh sẽ làm gì khi ngôn ngữ bất lực).

 

Hạnh phúc là một hành trình chứ không phải một đích đến. Ta quan sát và cảm nhận, nó sẽ giúp bạn tìm ra hạnh phúc của chính mình. Ngay cả trong những giờ phút khó khăn, bất hạnh nhất, chỉ cần bạn đặt gánh lo xuống, ngắm nhìn nụ cười của những người thương yêu hay những bông hoa bên hiên nhà, trái tim ta sẽ được sưởi ấm bởi ngọn lửa hạnh phúc, dù ngậm ngùi: "Khoảnh khắc mà mẹ cô nhìn thấy người đàn ông ấy, tay bà run lên, ánh mắt lạc lỏng, ly nước rơi xuống, từng mảnh vỡ của kí ức như những mảnh ly cứa vào tim đau nhói. Kí ức chạy vùn vụt trong đầu, sóng mũi cay xè. Mẹ bật khóc, thả cơ thể ngồi bịch xuống đất, những giọt nước mắt uất ức  cứ tuôn rơi, bao nhiêu chịu đựng, bao nhiêu tủi hờn, thời gian qua cứ trút hết ra như mưa. Ông khách chạy lại ôm chầm lấy mẹ cô như cái cách ông ôm cô lần đầu gặp mặt. Nhưng… mẹ đẩy ra. Bất lực, đau khổ, hai con người dằn xé nhau trong im lặng, còn cô vẫn đứng đấy nhìn mưa trong lòng hai người mà lòng mình cũng ươn ướt" (Kỷ vật). Cốt truyện chẳng quá phức tạp, nhân vật cũng không quá đa dạng, với ngôn từ giản dị và trong sáng. Trong cuộc sống, ta đã gặp bao nhiêu mảnh đời khổ đau bất hạnh? Đã bao giờ ta thấy mình may mắn khi sinh ra và lớn lên trong vòng tay bao bọc của mẹ cha. Rồi ta thấy thương cảm với những con người kém may mắn, phải lăn lộn trong cuộc sống, nếm đủ mùi vị đắng cay cuộc đời như lại thiếu hương vị yêu thương của người thân: "Trời cứ âm u, mây xám giăng đầy ngoài cửa sổ, mưa trong lòng cô vẫn cứ rơi, đến khi sức cùng lực kiệt, cô chẳng muốn sống nữa, con cô chẳng lẻ khi sinh ra lại phải nhận một người xa lạ làm cha, còn người đó có yêu thương cô không, có chấp nhận cô không, hay anh ta chấp nhận cái đống gia tài kết xù nhà cô mà cô là đứa con gái duy nhất được hưởng..." (Giá trời đủ nắng mưa - Đời đủ vừa hạnh phúc).

     

Những ngày tháng cô đơn lạnh giá sắp qua đi, nhường chỗ cho tình yêu chớm nở đầy hi vọng đang đến. Vẫn là cái gió lạnh ấy, vẫn là cảnh vật đang mùa thay lá ấy, nhưng ở đâu đó ta cảm nhận hương vị của sự đổi thay, của sự khởi đầu và của cả không khí tươi mới: "Bây giờ cô chỉ muốn mở laptap và viết thêm đôi dòng cho nỗi buồn viết vội của cô. Anh không biết đâu. Hình như em đã có một điểm tựa khác và hình như em vừa bước qua những ngày chông chênh của gió. Và cô biết, một nửa đúng nhất vẫn đang chờ cô ở đâu đó..." (Tìm một ai đó giống anh). Với cách thể hiện đầy sáng tạo, trang sách đã kích thích trí tưởng tượng người đọc. Những chi tiết, khoảnh khắc của cuộc đời thực đi vào trang sách dưới cái nhìn hài hước và dí dỏm của tác giả. Anh như gửi thông điệp sống ý nghĩa đến với độc giả, thật nhẹ nhàng và sâu sắc. "Đêm cũng dần trôi qua, Ngọc Hoa cũng không thể nào ngủ nổi. Đầu óc cô bị hỗn lộn ám ảnh bởi khuôn mặt dị dạng của người đàn ông cô gặp. Cô mở mắt ra, mặt trời đã lên khỏi ngọn tre..." (Giá như trời đừng đổ mưa). Ai cũng vậy, ai cũng là nhân vật chính của cuộc đời mình. Ta sẽ  trải nghiệm những trang văn thấm thía và dạt dào cảm xúc: "Giữa cái nắng gắt của một ngày hạ mà sao bà lại thấy lạnh như vậy, lạnh vì vết thương lòng đau rát, lạnh vì cái tát như trời giáng của chồng mình, bà chỉ mong tất cả đóng băng lại rồi trôi về một nơi thật xa để bà có thể quên hết những chuyện của ngày hôm nay. Ngay lúc đó bà bỏ đi, ván cờ này chẳng phải bà đã thua rồi sao, trái tim của một người phụ nữ yếu đuối như bà làm sao chịu được đả kích này" - Thể diện đáng giá bao nhiêu là một câu chuyện giản dị, phản tỉnh những giá trị đơn sơ  nhưng lại là nỗi trăn trở trong mỗi chúng ta qua lối viết tinh tế, mộc mạc, tự nhiên.

     

Có lúc hờn giận, những nỗi buồn vu vơ, những tình cảm ngày còn khờ dại của tuổi học trò. Có những khi câu chuyện làm ta bật cười, cũng có lúc thật bâng khuâng, xao xuyến... Và cuối cùng, đọng lại trong ta là sự nuối tiếc khó tả, đôi khi đan xen cả sự mất mác: "Nếu con đường bạn đang đi không mang tên đại học thì vẫn còn nhiều con đường khác đang chờ đợi phía trước. Ta vẫn còn ngày mai, rồi ngày mai của ngày mai nữa, tuổi trẻ luôn đi tới không nên bước lui. Và vì thời gian không bán vé khứ hồi nên đừng dại dột mà phí hoài quyền được sống" (Đôi cánh thiên thần). Nhịp sống tất bật thường ngày thường là cái cớ để con người quên đi những điều nhỏ bé, những tình thương thầm lặng của thầy dành cho trò và ngược lại, trò dành cho thầy. Một câu chuyện cảm động lòng người, đánh thức trong tâm khảm những lứa học trò những truyền thống tôn sư trọng đạo đáng trân trọng. Những tháng năm cắp sách tới trường thường là những trải nghiệm để lại dư âm sâu nặng. Những góc nhìn sâu sắc về tình thầy trò trong xã hội xưa, và sự tiếp nối của sợi dây tình nghĩa thầy trò trong cuộc sống ngày nay: "Căn nhà thầy nằm sâu trong một ngôi làng nhỏ quạnh hiu trống vắng. Bên trong chỉ vỏn vẹn bình tách trà và mấy cái ly đã cũ được đặt trên chiếc bàn gỗ, phía bên kia là chiếc giường tre. Tôi vội đi nhóm lửa bắt ấm nước sôi để pha trà mời thầy uống và dúi vào tay thầy hai tờ tiền giấy còn mới nguyên được kẹp ngay dưới tách trà. Có lẽ khi đi thầy quên mang theo mà cứ nghĩ đã bỏ vào trong túi xáchTém gọn lại bếp lửa củi, tôi tạm biệt thầy để quay về, vì trời đã nhá nhem tối" (Học trò mù). Chúng ta sẽ bắt gặp những ước mơ rất đỗi trong trẻo, tình yêu quá đỗi trong sáng của lứa tuổi học trò. Cuộc sống luôn tiềm ẩn những khó khăn trở ngại và dù không hề mong muốn nhưng đôi khi, chúng ta phải đối mặt với sự thất bại, cay đắng nhất là tình yêu: "Cứ thế kí ức ùa về nhuộm buồn tâm hồn tôi, những giọt nước mắt trong suốt mằn mặn cứ thế tuôn ra từ khóe mắt. Tôi khóc. Khóc đến khô cả mắt. Duy đưa khăn giấy cho tôi, dỗ dành nhưng tôi vẫn thút thít. Có lẽ quá bực bội, Duy nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi kéo ra khỏi quán. Cái cảm giác lần đầu tiên mình bị một đứa con trai nắm tay thật khó tả (Nhật ký màu trắng)

    

Hạnh phúc. Nó chẳng phải điều gì xa xỉ như ta nghĩ. Nó cũng chằng phải là đích đến của một hành trình dài. Hạnh phúc luôn đồng hành cùng ta, chỉ cần ta biết sống chậm lại và cảm nhận."Yêu xa đâu có lỗi gì, chỉ là nhung nhớ, mơ mộng mỗi ngày cô thắp lên trong lòng một niềm tin cháy bỏng để kiên trì chờ đợi, chờ một ngày hạnh phúc mỉm cười. Hạnh phúc đâu thể dửng dưng mà có được, phải vượt qua chông gai thử thách, ngang trái cuộc đời. Cái đích cuối cùng của tình yêu là sự chung thủy chờ đợi…" (Em không phải vợ anh).

      

Thành công tập truyện ngắn Tìm một ai đó giống anh không chỉ dừng ở đam mê mà còn là sự trải nghiệm của tác giả. Người viết thật sự thấu hiểu, chia sẻ những gì đã chiêm nghiệm. Trong những trang viết, tác giả  đã tạo được sự gần gũi và hấp dẫn người đọc, đặc biệt là giới trẻ.  Bởi, anh có cách viết dung dị, cùng với sự quan sát tinh tế. Tập truyện ngắn đem đến cho ta  chút mênh mang, chút man mác nhưng lại chạm đến ta tận cùng thăm thẳm của nội tâm. Đọc rồi, ai cũng thấy như có một phần của chính mình trông đó. Một chút ngây thơ, một chút hồn nhiên, lại có chút gì tiếc nuối...

 

                        Mùa thu năm 2017

Huỳnh Mẫn Chi
(nhavantphcm.com.vn) 

CÁC SÁCH KHÁC
Sóng xô muôn hướng
Đỗ Thành Đồng vẫn “kiên nhẫn một con đường”
"Con sẻ vàng" - Tác phẩm đoạt giải Pulitzer văn học đến Việt Nam
Trang trại hoa hồng hay bi kịch chiến tranh
Nguyễn Quang Thiều với "Câu hỏi trước dòng sông"
Tác phẩm được Tổng thống Nga Putin trao Giải thưởng Quốc gia tái ngộ độc giả Việt
Con chim joong bay từ A đến Z
'Mình về nhà thôi' - khi mái ấm không chỉ là một ngôi nhà
Đọc Dòng sông không vội của Trần Lê Khánh
Trong màu áo lính của Thành Chung
Khi tâm hồn như hoa phượng cháy trong mưa
Cảm nhận Đà Nẵng- món quà trong dịp APEC 2017
Xứ tuyết - Kawabata Yasunari
Tác phẩm thăm dò chiều kích phức tạp của tinh thần con người
'Thì thầm tiếng cát': Tình yêu và mất mát trong ký ức trẻ thơ
'Hạ đỏ' câu chuyện dành cho độc giả tuổi mới lớn
Khi tâm hồn như hoa phượng cháy trong mưa
Có đau cũng phải đẹp và 'tình'
Câu chuyện cảm động về tình yêu thương, nỗi đau và tình mẫu tử
Con đường nào đưa lối anh đi
Thứ tư, ngày 13/12/2017
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn