GIỚI THIỆU SÁCH
Thơ của một người "thế hệ Tây Nam"

Đọc "Giữa đời mênh mông" của Ông Văn Chiến, thấy rõ tình đời, tình người, mẹ cha và quê nhà yêu dấu.

Không thể không tự hào về một nền thơ của Thanh niên Xung phong (TNXP) TP HCM. Tôi hào hứng khi đọc những sáng tác của anh em đội viên từng gắn bó, một thời gắn bó năm tháng tươi đẹp nhất đời mình với TNXP. Bởi họ là "người trong cuộc". Cái nhìn của họ bao giờ cũng gần với hiện thực. Và tôi luôn nghĩ đến các anh Nguyễn Nhật Ánh, Nguyễn Đông Thức, Đỗ Trung Quân, Cao Vũ Huy Miên, Phạm Trường Phục, Ông Văn Chiến, Lê Văn Lộc, Lã Văn Cường, Bùi Nguyễn Trường Kiên…

Với những tên tuổi trên, riêng Ông Văn Chiến (Nam Thiên) là một "ca" đặc biệt.

Trước lúc tìm cảm hứng từ TNXP, anh đã có thơ in trên báo chí Sài Gòn. Đọc "Giữa đời mênh mông", ở mảng thơ này, anh đã cất lên tiếng nói phản chiến, rất gần với tâm thế các anh Trần Quang Long, Đam San, Nguyễn Kim Ngân, Võ Quê, Hoàng Thoại Châu… "Vườn của ai bên đường thiên lý/ Nằm ngổn ngang cành dấu đạn bom/ Cháy khét trong lòng rưng nước mắt/ Biết người còn hay cỏ mồ xanh" - một tiếng thơ trữ tình, đậm đà tình nghĩa quê hương, hướng về ngày thống nhất. Ở mảng thơ này, còn là những bài thơ viết về thân phận của chàng trai trẻ lớn lên cùng cuộc chiến, cái nhìn gần với hơi thơ của các anh Nguyễn Nho Sa Mạc, Tần Hoài Dạ Vũ, Nguyễn Nho Nhượng… "Úp mặt vào tay nghe muốn khóc/ Lời buồn run rẩy ở bờ môi/ Chao ơi! Đêm đã đi vào tối/ Ngơ ngẩn lần tay đếm tuổi đời". Bên cạnh đó, ở tuổi mới lớn, tất nhiên, thơ của anh cũng chạm đến tình yêu lứa đôi, rất gần với tiếng lòng của các anh Mường Mán, Hạc Thành Hoa, kể cả "mưa đụng tim" của Từ Kế Tường: "Thứ sáu trời mưa, mưa đụng tim/ Trời mưa anh chẳng được bên em/ Nén vòng tay ấm buông hờ hững/ Vũ trụ trong mưa cũng lặng chìm".

Từ nền tảng đã có từ năm tháng trước 1975 sống và làm thơ tại Sài Gòn, TNXP mới có được tiếng thơ của Nam Thiên Ông Văn Chiến. Những bài thơ này, có thể tìm đọc ở tập "Giữ mãi màu xanh" (Nam Thiên, NXB Hội Nhà văn, 2014). Tuy nhiên, bạn đọc có thể tìm thấy trong tập thơ này, qua phần đã thơ phổ nhạc của các nhạc sĩ Lã Văn Cường, Trương Quang Lục, Quỳnh Hợp….

Với "Giữa đời mênh mông", lại là một sắc màu khác. Một ngóc ngách khác của tâm hồn đa cảm, nhiều cảm hứng trong tình đời, tình người, mẹ cha và quê nhà yêu dấu. Một làng quê Quảng Nam hiện lên rõ nét, nơi ấy, tôi cũng đã sống trong những ngày niên thiếu, do đó rất đồng cảm với anh. Đã khép lại tập thơ mà tưởng như còn nghe văng vẳng tiếng gọi đò vọng về từ quá khứ xa xăm: "Miếu Bông đường lúa mùa trăng thắm/ Cất giọng hò khoan vỡ đất mềm/ Gió hôn hồng má cô thôn nữ/ Du khách nghe lòng say đắm thêm". Đúng thiệt. Quê nhà xa lắc xa lơ đó, với Ông Văn Chiến, với những người con xa quê, bây giờ nhớ về, hỡi ôi, mình cũng là "du khách" đấy thôi. Ngậm ngùi quá đỗi.

Mà ngậm ngùi, đau đớn nhất bao giờ cũng là lúc nhớ về quê nhà, lại nhớ đến cha mẹ: "Ngó lên Hòn Kẽm Đá Dừng/ Thương cha nhớ mẹ quá chừng bậu ơi". Với Ông Văn Chiến, anh đã khái quát trong một tứ tuyệt hoàn chỉnh ý tứ, cấu trúc: "Những nỗi niềm đau từ vạn thuở/ Không bằng khuất núi cả song thân/ Chông chênh mình bước đời hư ảo/ Tình vọng về đâu mỗi gót thầm". Ngay cả căn phòng, cái giường cha mẹ đã nằm cũng là một cảm hứng, một xúc động không nguôi: "Giường xưa / nơi ấy Ba nằm/ Nửa năm một chỗ / trở trăn chuyện đời/ Cũng giường nơi ấy/ Ba rời/ Trần gian / còn đám con côi / quê người/ Giường in đậm vết mồ hôi/ Là đau đớn của một thời riêng Ba/ Ước gì sen sớm nở hoa/ Cho con thôi mộng đêm về trọn vui". Trong tâm tưởng, tiếng thơ ngân vang không dứt.

Ở phần cuối tập thơ này, lạ thay, lại là cái nhìn khác, rất khác về tình đời. Cay đắng. Và bẽ bàng. Ngơ ngác. Và thấu hiểu. Chẳng lạ gì, có những tâm hồn trong sạch quá, khi va chạm với lem luốc của đời, họ không chịu đựng nổi, không thể kháng cự mà cũng không thể dung nạp, thỏa hiệp. Ông Văn Chiến là một trường hợp tiêu biểu của thế hệ làm thơ chúng tôi: "Một mình đóng hai vai/ Nhớ thương và quên lãng/ Lòng xòe một que diêm/ Cả đêm thâu đỏ nến/ Vườn chưa kịp trổ hoa/ Bướm muôn vàn bay lượn/ Thật giả trọn đêm dài/ Mưa đời chưa ráo tạnh/ Còn riêng lòng trìu mến/ Một mình đóng hai vai/ Đối thoại cùng hư ảnh".

Ai hiểu cho nỗi lòng này? Mọi người rất hiểu để rồi cảm thông, chia sẻ cùng anh. Để rồi, ai cũng mừng cho anh. Mừng nhất là lúc anh tếu táo về vợ: "Loài chim én không biết bay mà chỉ biết đi xe đạp". Mừng cho anh, khi anh đã trò chuyện, dặn dò cùng con: "Chưa vấp, chưa suy: chưa đủ lớn!/ Miễn lòng giữ được trái tim son/ Gia đình làm một vầng trăng dịu/ Mặt trời khát vọng thẳng đường con". Thế hệ sau lại tiếp nối. Cuộc sống cứ lại mở ra một chặng đường mới... Yêu thương và hy vọng. Kết thúc cảm nhận về Ông Văn Chiến giữa đời mênh mông, tôi mượn lấy câu thơ của Dương Hữu Phước: "Tôi sẽ đứng lên, một mình, và cất bước/ Này cuộc đời, hãy đánh cuộc cho vui cùng người/ Tôi sẽ vẫn là tôi - sẽ nói, sẽ cười/ Sẽ cay đắng yêu người, yêu cuộc sống".

Không riêng gì độc giả yêu thơ, ngay cả Ông Văn Chiến lúc đọc đến đây ắt cũng đồng tình. Thế là vui. 

Lê Minh Quốc
(nld.com.vn)

CÁC SÁCH KHÁC
Ra mắt sách khảo cứu của học giả Pháp về Việt Nam đầu thế kỷ 20
Ra mắt phiên bản mới tập truyện gần 70 tuổi của nhà văn Nguyên Hồng
Nhà báo Hồ Quang Lợi ra mắt sách 'Thời cuộc và văn hóa'
Tội lỗi của người chồng cãi nhau với vợ, bỏ đi xem phim với phụ nữ lạ
Xuất bản tập truyện ngắn thứ 8 của nữ nhà văn Tống Ngọc Hân
Phát hành cuốn sách "Đi như tờ giấy trắng"
Có một làng quê còn trong ký ức
Thơ phải như những lời cảnh tỉnh
Đi với niềm tin làm lành lặn con tim (*)
Những câu chuyện gần gũi về Bác Hồ trong truyện tranh màu
Ứng nghiệm của "Mùa xuân vắng lặng"
Cao Quảng Văn an nhiên trong mạch thơ truyền thống
Bác Hồ, người có nhiều duyên nợ với báo chí
Lòng người cô độc, thế giới bạo tàn của 'một trăm cái bóng'
Yêu thương và những góc tăm tối trong mỗi con người
'Mai rồi mưa tạnh trong xuân': Lặng nghe tâm tình ngọt ngào xứ Huế
Kim Liên một thuở: Ký ức rêu phong về Hà Nội từ những khu nhà cũ
Nguyên Hương viết truyện cổ tích về đức Phật
Về cuốn Tiểu thuyết "Tơ Vò" của tác giả Xuân Vũ (Vũ Xuân Bân)
Khi vận mệnh thế giới nằm trong tay những kẻ bất hảo
Thứ tư, ngày 19/06/2019
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn