GIỚI THIỆU SÁCH
Nguyễn Ngọc Tư tặng quà gì cho chính mình?

Từ “Chấm” rồi đến “Gọi xa xôi”, với thơ Nguyễn Ngọc Tư đã tự vẽ cho mình những khoảng thật riêng để sống, nghĩ và viết.

Trong cõi mênh mông đời sống tưởng rộng thênh này mà hóa ra rất chật, tạo ra được một khoảng không gian cho mình thật khó, quay đi quay lại hướng nào cũng va, cũng chạm. Thế mới thấy đời sống con người hiện đại ngày càng mất đi tính bí mật, riêng tư.

Ở chốn nào người lạ cũng có thể biết “một tôi đây”, tôi là ai, làm nghề gì, gia đình ra sao, sở thích thế nào. Cái tôi nguyên thủy thuần nhất đang dần mất đi. Chúng lu mờ trước những lời réo gọi hối hả, hấp dẫn. Và phải chăng có lúc nào đấy chính Nguyễn Ngọc Tư cũng đang gọi mình.


Tư tặng mình một Thư nháp với “con tem treo vào đám chữ dửng dưng/ nước nguội khi rời khỏi”, tặng mình Một giao thừa nào với “em ngồi cắn móng tay/ dỗ cho nguôi nỗi gió”, tặng mình Sớm nhẹ với “có mơ chẳng nhớ mơ gì/ hơi thở mùa thu mờ sau gáy/ ý nghĩ tựa sao rơi”…Nguyễn Ngọc Tư gọi Nguyễn Ngọc Tư. Từ đấy thơ trong tập Gọi xa xôi ra đời với lời đề tựa đầu sách tặng mình. Ta hãy xem Tư tặng gì cho mình nào?

Nguyễn Ngọc Tư lại tặng mình nỗi Khuây khỏa với “gió Chạp già thêm tuổi nữa/ mộng du mở cửa/ qua sông”, tặng mình cả Buông thả với “nắm tay gió lạ/ chẳng hỏi nhà đâu/ nằm cho nước khỏa/ ngọt nhạt đáy sâu”…

Một vài ví dụ trên đây cho thấy Nguyễn Ngọc Tư tặng mình những gì gần gũi, thân thương nhất. Đó có thể là một lá thư viết dở, một ngã tư đã đi qua, một hồi ức giông gió hay đơn giản chỉ là một bông cúc trắng. Thật tuyệt khi qua gần 40 bài thơ ta không thấy cái hối hả, ồn ào, bát nháo của thời cuộc hôm nay.

Khi mà người ta có thể lên mạng xã hội kéo bè chửi nhau về một chủ đề vô bổ nào đó, hay báo chí ồn ã đưa tin một kẻ giết người yêu phân xác phi tang; hoặc nhan nhản các góc cạnh phân tích về việc tố nhau lạm dụng tình dục, thì thơ Nguyễn Ngọc Tư trốn hết những góc thị phi ấy.

Trở về “không tương lai, quá khứ/ em đứng một mình/ ân cần như trăng nở rộ”; “về úp mặt vào rốn con/ trẻ cười ngặt nghẽo/ trên dấu vết chia lìa/ ngọn gió sinh mệnh cả hai dào dạt cùng nhau”; “ta ủ đốm cười/ nuôi ngọn lửa mê/ tàu vẫn chưa về/ cho mình, ta cháy”.


Và những cảm hứng đó đã được lọc qua một màng lọc tinh tế của người thơ. Thế mới có “trên vách kính cửa hiệu dày hơi nước/ một bàn tay bé xíu khỏa đục mờ/ họ xếp hàng chờ tái sinh trong tiếng cười nói trẻ thơ”, “người yêu giờ thành lạ/ người lạ đứng cả bên sông/ ta buông thả vào mi/ như chưa từng ngờ vực biển”, “cho chị chiếc giường/ chới với chạm bờ chiếu trống/ cho chị chiếc khăn/ ướt đầm không thấm hết muối xương”.Thiên nhiên và cái tôi kéo người đọc băng đi chầm chậm trong dòng chảy khép kín đầu cuối. Đầu tập thơ cũng có thể là cuối tập thơ và ngược lại. Đọc bài thơ nào cũng âm âm, vang vang cái điệu của một con người đang cố vẽ những gì mình thấy ngoài kia, những gì mình cảm nhận hôm nay về tình yêu, tình thân, về chính bản thân mình.

Hay “những người đàn bà leo lét đợi/ cháy bằng vợi vợi/ giấu khói trong mắt/ tóc cuối màu sáng với ban mai”, “từ mơ mang em đi/ anh ngã vào chiêm bao khác/ nhánh sườn bơ vơ/ hõm cổ bơ vơ”, “họ vừa diễn vừa xem/ mình vừa xem vừa diễn/ ai xướng tụng cờ hoa/ mình đóng vai tượng đá”.

Lời thơ mang đậm nỗi buồn, cô đơn, là nhịp của cái tôi thuần khiết không pha tạp. Một bông Hoa cúc “đơm vào đỏ vẫn trắng/ đơm vào tím vẫn trắng/ đơm vào nâu vẫn trắng” và cuối cùng là sự biến mất, hòa nhập “đơm vào mình cúc trắng hóa không”.


Nhưng rồi giờ Gọi xa xôi thì sao? Nguyễn Ngọc Tư có còn ngây thơ nữa không? Câu trả lời nằm ở mỗi bạn đọc, với mỗi người đọc khác nhau hẳn sẽ có câu trả lời khác nhau cho riêng mình.Có thể nói Nguyễn Ngọc Tư từ tác phẩm Ngọn đèn không tắt đến Cánh đồng bất tận, qua Sông và giờ Gọi xa xôi đã qua rất nhiều “những phiên bản ngây thơ”.

Với người viết bài này chỉ cần đọc đoạn giới thiệu tác giả in ở đầu sách: “Nguyễn Ngọc Tư; 1976; quê quán: phù sa; mẹ giấu cuống rốn dưới chân cây đước/ giọt nước mắt đầu tiên phát sáng dưới trăng/ nước tràn bờ sau tiếng khóc” là đã bắt gặp một Tư khác giản dị, đằm thắm hơn. Cạnh đó, sự kiêu hãnh của “nước mắt” thì vẫn còn nguyên đấy.

Phương Phương

(news.zing.vn)

CÁC SÁCH KHÁC
'Thời tái chế' - thời con người là nô lệ của đồ vật
Những trang văn giàu cảm hứng lịch sử
Ký ức một thời lửa đạn trong ‘Thơ trên những dặm dài’
Nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển ra mắt sách về bolero
Nhà biên kịch Đoàn Tuấn: “Tôi không thể sống thiếu người đã mất”
Nguyễn Hoàng Mai viết bên rìa thế giới
Tranh cãi về dục vọng quanh mô-típ những người đẹp say ngủ
Nguyễn Dậu- 'Mở hầm' ra 'sông Luộc'
“Năm tháng nhọc nhằn, năm tháng nhớ thương” của Ma Văn Kháng
Trò chơi tình ái sân hận của một geisha và gã lãng du
Ra mắt tập truyện về môi trường Hà Nội
Cuốn sách để đời của một đời văn
Như những hạt nắng mùa hè
Sự truy vấn ám ảnh trong 'Thư gửi đứa trẻ chưa từng sinh ra'
Những vết nhơ của con người
Milan Kundera và nỗi ám ảnh mang tên ‘Sự bất tử’
Tác phẩm mới, cái nhìn riêng của Huỳnh Như Phương
Nguyễn Ngọc Tư: Thứ có thể mang theo là “Hành lý hư vô”
"Người khổng lồ đội mồ kể chuyện"
Ra mắt sách khảo cứu của học giả Pháp về Việt Nam đầu thế kỷ 20
Thứ ba, ngày 20/08/2019
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn