GIỚI THIỆU SÁCH
Huyễn hoặc ngày em của Trần Nhã My

Tập thơ thứ 3 của Trần Nhã My, sau 2 tập thơ “Dỗi” 2012, giải thưởng Thơ trẻ của Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam 2012 và “Mảnh vỡ không lời” 2015, giải B của Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam 2016, ít nhiều đã gây nên sự tò mò, hiếu kỳ, muốn tìm đọc của người yêu thơ đối với Trần Nhã My.

Trước hết là cảm nhận và nhận xét của nhà thơ Nguyễn Thánh Ngã ở Lâm Đồng, anh viết: “Câu thơ như là thân phận trên dòng kẽ cuộc đời. Nghe xót. Buồn và cô đơn đến cùng tuyệt. Đến đây, thơ Trần Nhã My đã phát lộ những phút lóe sáng. Có thể nói chân dung thơ của nàng từ sợi tóc đến đôi mắt đều có cách khác lạ... Đó là phong cách đầy ấn tượng, vừa tỉnh táo, vừa hôn mê; để cuối cùng trong “Huyễn hoặc ngày em”, nàng sực tỉnh. Giống như một sự “ bừng ngộ” chỉ bằng cái kéo tay của thơ ca trên bước nhân sinh...” (Nhịp thơ như nhịp thở, Nguyễn Thánh Ngã).

Ngã cũng có lý, khi tựa đề tập thơ là “ Huyễn hoặc ngày em”, mà chỉ ngay cái từ “huyễn hoặc” đã như những giấc mơ, sự suy nghĩ vốn mơ mơ, màng màng, thậm chí là... sai lầm hay mê muội, mà Từ điển Tiếng Việt đã định nghĩa hai từ “Huyễn hoặc” là: “ Tự mình hiểu sai hay tin tưởng mù quáng vào một sai lầm nào đó mà mọi suy nghĩ, hành động đều bị chi phối bởi sự sai lầm!” Hoặc giả là: “ Mơ ước xa vời, không có thật mà vẫn mơ ước...” Thế thì, cái huyễn hoặc ấy đã ảnh hưởng gì đến “ngày em”, mà một tâm hồn thi ca, đa sầu, đa cảm, rất phụ nữ và rất đàn bà đã phải tự nhận về em “ngày em” với những đau đáu, nỗi niềm: “ Anh nợ/ đã em từ buổi đầu gặp gỡ/ ánh mắt nhìn trong buổi tiệc vui/ nợ câu đố giữa bàn ăn đoán tuổi...” (Cuối năm nhắc nợ, trang 36), cái nợ vô tình mắc phải từ “Cái buổi ban đầu lưu luyến ấy” là chuỗi nợ liên kết, từ nợ “hè phố”, “bài thơ”, cái nắm tay... cho đến chỗ ngồi và những gì gì nữa mà Nhã My đã... giấu chặt, không nói để cuối cùng khẳng định: “ Em đòi mãi/ đừng hẹn sang năm hay kiếp sau sẽ trả/ hết kiếp này em đòi mãi không thôi...” ta mới sực ngộ ra cái nợ dai dẵng, tiền kiếp của tình yêu, tình nghĩa vợ chồng mà trọn đời khó có thể trả nổi. Thơ hay, bất ngờ chính ở chỗ từ tưởng... chơi chơi, hư hư mà thực đến nao lòng!

Hoa Ti gôn thì chắc ai cũng biết? Và nhiều người lớn tuổi chắc cũng không thể nào quên những bài thơ nổi tiếng của TTKH. Trần Nhã My cũng có 2 bài thơ trong tập nói về hoa Ti gôn ( bài “ Đâu rồi hoa Ti gôn” trang 37 và “ Nụ tím hồng” trang 84, song cái khác lạ, mới và dễ thương đó chính là 2 câu thơ : “ Ti gôn đâu rồi/ hồng tím của em đâu?”, phải chăng đây cũng là cái huyễn hoặc trong những cuộc tình, song cũng đầy những cảm nhận tinh tế, đáng yêu của thơ?

Song hành giữa mê và thực, giữa tỉnh và mơ, Trần Nhã My đã biết sử dụng những con chữ để... “huyễn hoặc” người đọc, chia sẻ và đồng cảm với mình, nhưng thơ My không phải dễ đọc, dễ cảm. Không cũ, nhưng cũng chưa thực là mới tới độ... hậu hiện đại, bí hiểm và vô lối hay cách tân riêng một lối đi. Thơ Trần Nhã My là khúc thức, là sự tự sự, cũng thủ thĩ, thầm thì, rất đàn bà nhưng lại không bạo liệt, nóng bỏng mà nhẹ, rất nhẹ như chính hơi thở: “ Dắt em về với sông Lô/ đêm tĩnh lặng/ nghe rõ từng nhịp thở/ sông im lìm/ không biết chảy ngược xuôi...” (Đêm sông Lô, trang 39), hay như: “ Thua cuộc!/ em đi về phía mong manh/ em đi về nơi không còn gì để có/ nỗi đau em phương này, niềm đau anh phía đó/ sao đo được phần hơn...” ( Anh đau nhiều không, trang 16) và đây nữa: “ Tựa vai anh/ em non dại nghĩ mình độc nhất/ nhiều khi em vô tình quên mất/ trước em, bờ vai này từng là gối tựa những mái tóc đàn bà...” (Bóng cũ, trang 19) đã không còn là sự huyễn hoặc nữa mà đó chính là sự vân vi của một người đàn bà khao khát yêu đương!

Sẻ không là sự hồ đồ, mê muội trong khi yêu, mà Trần Nhã My đã rất “ngộ”, hiểu được và so sánh nó như một bàn cờ tướng mà người “Thua một ván cờ” đã phải “Em một mình ôm quân tướng lang thang”! Không ngộ sẽ không có câu thơ “tự biết” nghe nhói lòng đến vậy!

Edith Sitwell nữ nhà thơ, nhà văn nổi tiếng nước Anh từng nói: “ Thơ là sự thần thánh hóa thực tại” Tình yêu trong thơ Trần Nhã My cũng có lúc được tôn lên là... Thiền, là ... huyệt mộ “ Cuộc đời như một sát na/ anh buông mình trong những chuyến đi xa/ khi nào mỏi mệt/ anh hãy quay về/ vì em là huyệt mộ của anh đây!” (Người đi tìm huyệt mộ” trang 78). Ô ! sao không là Thiên đường, là cõi... nát bàn? Một chuyển hóa, liên tưởng rất... ma mị, nhưng cũng rất đời thường! Đó cũng chính là sự sáng tạo của việc “ thần thánh hóa thực tại”, song lại rất... dễ hiểu và gần gũi với mọi người! 

Thơ và người thơ “huyễn hoặc” nhưng lại không huyễn hoặc người đọc. Ranh giới mong manh giữa 2 bờ hư thực, hình như đã tự xóa nhòa, khi người đọc, bạn yêu thơ biết lắng nghe những câu thơ “huyễn hoặc” nhưng chất đầy tâm trạng của người đàn bà... yêu và mong muốn giữ gìn tình yêu tự trái tim mình...

Bên bờ Vàm Cỏ, tháng 01. 2018
Trần Hoàng Vy
(nhavantphcm.com.vn)

CÁC SÁCH KHÁC
“Loa kèn trắng đợi anh” và những cung bậc của đời sống
Phiêu lãng với Khúc thụy du của Du Tử Lê
'Tro của hoa hồng' - Lạc lối giữa mê cung xúc cảm khi yêu
“Mật mã sự sống” - cuốn sách giải đáp những câu hỏi lớn của cuộc đời
'Những gặp gỡ không thể có' trong văn chương Việt
Nguyễn Ngọc Tư tặng quà gì cho chính mình?
Tiểu thuyết Đức Thánh Trần của Trần Thanh Cảnh
Một thức nhận về văn hóa Việt Nam
Giải mã Hà Hương phong nguyệt sau hơn 100 năm
Trở lại Ngôi nhà xưa cùng Nguyễn Hoàng Sơn
'Đất khách' - Ngòi bút của 'người xa xứ' và tấm lòng nhân ái
Nỗi niềm trong Gió hoang thơ Hữu Ước
Thủa thiếu thời qua từng trang sách nhỏ
Bóng hình của gió – Carlos Ruiz Zafón
Đừng để thời gian là con sói dữ đuổi sau lưng bạn
Nỗi niềm an ủi tâm hồn của cỏ cây
'Mọi tội lỗi trên đời đều biến thể từ ăn cắp' và ẩn ức Afghanistan
Nguyễn Đông Thức đi qua nước mắt nụ cười
Kẻ chiếm dụng thời gian của Thượng đế - Tập truyện ngắn của nhà văn Đặng Văn Sinh
Thế giới nhẹ nhõm, bình yên trong 'Em cứ sống một cuộc đời của cỏ'
Thứ hai, ngày 25/06/2018
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn