GIỚI THIỆU SÁCH
Chuyện kể về những đứa con của núi

Hòa lẫn với mạch văn dung dị, giàu tình cảm là những thanh âm trong trẻo mà hồn hậu của núi rừng. Dẫu khó khăn vất vả, những tâm hồn non nớt vẫn luôn tin vào điều thiện.

Tập truyện ngắn Đồng bạc trắng của bà là món quà tinh thần đầy ý nghĩa mà nhà văn- nhà báo Bùi Việt Phương dành tặng độc giả nhỏ tuổi.

Chúng ta hãy cùng nói lời tạm biệt với khói bụi và những ồn ã của thành phố để đắm mình trong thiên nhiên hùng vĩ, tráng lệ của đại ngàn.

Ở nơi đó, có những người bạn nhỏ vẫn hồn nhiên lớn lên cùng đá núi khô cằn. Cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn vất vả, nhưng những hạt giống của thiện lương vẫn được ươm mầm bởi những tâm hồn bé bỏng.

Chính và Bình là hai nhân vật chính trong truyện ngắn Đồng bạc trắng của bà. Để được “làm bạn” với con chữ, đôi bạn nhỏ phải rời xa mái nhà sàn thân thương, xuống trường dân tộc nội trú đi học. Sống trong cảnh xa nhà, những người bạn nhỏ đã sớm học cách tự lập và chăm sóc lẫn nhau. Nhờ đó, tình bạn của cả hai ngày càng khăng khít.

Trước khi về thăm bà, Bình có nhờ Chính thu dọn giúp vài đồ dùng cá nhân trong phòng kí túc. Khi phơi quần áo cho Bình, vô tình Chính nhìn thấy đồng bạc trắng rất đẹp, rơi ra từ túi áo của bạn. Chính đã thích nó từ lâu lắm rồi. Có lần lên chợ cậu nhóc đã đòi mẹ mua, nhưng khi nghe biết giá của nó bằng mấy bao thóc Chính không dám đòi hỏi nữa.

Cậu bé cứ mân mê mãi đồng bạc trắng của bạn trong tay. Đêm ngủ cậu cất nó dưới gối. Mấy hôm sau, Bình đi học trở lại. Bà nội mất nên trông cậu bé buồn thiu. Điều đó làm Chính cảm thấy rất áy náy.

Không may, Chính bị cảm, người cậu mê man trong cơn sốt. Khi tỉnh lại cậu thấy Bình cùng cô giáo và nhiều bạn bè đang ở cạnh. Cô giáo nói, may nhờ Bình lấy đồng bạc trắng dưới gối của Chính để cạo gió, cậu mới mau khỏi bệnh. Lúc này, Chính mới bẽn lẽn thú nhận, đồng bạc ấy vốn là của Bình. Sau khi nói ra sự thật, anh bạn nhỏ cảm thấy lòng nhẹ bẫng và khoan khoái. Một tình bạn đẹp đâu có thể tồn tại sự dối trá.

Giá trị của một vật, đôi khi không thể đong đếm bằng tiền. Có những kỷ vật thiêng liêng không thể so sánh với vàng bạc. Đó là bài học quý mà tác giả gửi gắm trong truyện ngắn Chiếc đòn gánh trong xó bếp.

Muôn rất thích sưởi ấm ở căn bếp nhà bà Ban. Căn bếp đơn sơ, được dựng bằng tre nứa không có đồ vật gì đáng giá, giống như bếp của các hộ khác trong bản. Duy chỉ có chiếc đòn gánh cũ dựng ở góc bếp là đặc biệt. Có lần, Muôn và Cường lấy đòn gánh ra nghịch, liền bị bà Ban mắng. Từ đó, hai chú nhóc không dám đụng đến nó nữa.

Vào một ngày nắng to, căn bếp nhà bà Ban bị cháy. Chỉ là căn bếp đơn sơ, có thể dễ dàng dựng lại, ấy vậy mà bà cũng ngẩn ngơ vì tiếc. Hay là bà Ban giấu vàng bạc gì trong đó? Câu hỏi ấy cứ lởn vởn trong đầu lũ trẻ…

Hóa ra, bà tiếc cái đòn gánh. Nó là kỷ vật duy nhất mà ông thằng Cường để lại. Ngày xưa, khi ông tham gia đánh Tây cùng du kích và bộ đội, chính chiếc đòn gánh ấy đã giúp ông đưa thương binh đi cấp cứu. Ông hy sinh trong một lần giặc tràn vào bản đốt phá. Nếp nhà sàn trước kia cũng bị thiêu rụi thành tro. Chỉ còn chiếc đòn gánh là kỷ vật duy nhất gợi nhắc về những năm tháng ấy, thế nên bà mới tiếc.

Nghe đến đây đôi bạn nhỏ mới vỡ lẽ. Và chúng quyết định mang tặng bà một món quà bất ngờ. Chiếc đòn gánh lại xuất hiện nguyên vẹn trước mắt bà Ban. Hóa ra, hai chú nhóc lại giấu bà lấy đòn gánh chơi. Thấy bà về, lại đi ngay xuống bếp nên cuống quá đành giấu đi. Nhờ thế mà kỷ vật quý mới được bảo toàn.

Cái đôn hậu, chân chất, thật thà của những con người, đặc biệt là trẻ nhỏ miền núi đã khiến tác giả cảm động và viết nên tác phẩm. Đọc Đồng bạc trắng của bà, độc giả nhí không những học được bao điều hay mà còn có cơ hội thưởng ngoạn thiên nhiên tây bắc hùng vĩ và nên thơ.

Thụy Oanh

(news.zing.vn)

CÁC SÁCH KHÁC
Phùng Hiệu nặng lòng với biển đảo
Chút nao lòng với "Ký ức chao nghiêng"
"Lũ buồn hoang" - Nỗi buồn sân ga đời
Khắc họa chân dung nhà báo bằng tiểu thuyết
Giới thiệu nhật ký chiến trường của Dương Thị Xuân Quý
"Một thời Hà Nội hát"
Khắc họa chân dung nhà báo bằng tiểu thuyết
Những nỗi buồn mọc cánh
Nghệ sĩ sáng tạo ra tác phẩm nghệ thuật như thế nào?
Thời thanh xuân đã xa
Chiến tranh trong mắt trẻ thơ
Chúng ta tìm thấy gì sau những tâm hồn đổ nát?
Khám phá và an trú trong thế giới sách văn học
Người thợ mộc và tấm ván thiên - Cuốn tiểu thuyết không thể bỏ qua
Ra mắt tiểu thuyết được ví như ‘Harry Potter’ của Việt Nam
‘Tục ngữ phong dao’: Di sản văn hóa dân gian của dân tộc Việt
Làm sống lại dòng tranh dân gian Kim Hoàng
Bật cúc đêm, thấy khoảng trời xanh lục bát
Bật cúc đêm, thấy khoảng trời xanh lục bát
Ám ảnh những trang viết “Rơi trong chơi vơi” của tác giả An Hạ
Thứ năm, ngày 21/03/2019
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn